Viết trước ngày 20.11

    Trần Đăng Tuấn

    website Hà Nội, Việt Nam
    Viết trước ngày 20.11

    Chiều thứ sáu rét buốt, khi nhóm Cơm Có Thịt sắp rời đi thì thấy cô giáo cũng hí húi buộc cái can nặng sau xe máy. Thì ra cũng về nhà với con, ở huyện lỵ, nhưng cách đó gần 100 km đường núi đi dọc theo biên giới. Cô cười nói thật rằng đây là rượu nấu từ loại gạo đặc sản trên đây mới có. Cô giáo mang về theo đặt hàng của quán dưới kia, cũng là một thu nhập phụ. Can 20 lít, đi xe hơi khó nhưng cũng được thêm mỗi tuần ít tiền nữa. Cô gọi là “Lộc miền núi”.

    Một lái xe của nhóm ái ngại, tháo can rượu khệ nệ để vào cốp xe ô tô thùng kín, nói là cùng đường, chở hộ cô. Về đến phố huyện, đợi cô giáo đến, mở cốp lấy can rượu thì than ôi, đường xóc nên can bị đổ, rượu chảy ra thành vũng, trong can chỉ còn một phần ít. Mọi người xúm vào, nài nỉ cô giáo là muốn “mua” can rượu này về Hà Nội, định dúi tiền trả cô rồi chạy ngay. Vừa nghe thế, cô đỏ mặt, chắc sắp khóc vì giận, nên cả bọn sợ quá, thôi luôn.

    Suốt 350 km về Hà Nội, chỉ bàn chuyện có cách gì bù được vụ lỗ vốn này của cô, mà cô không giận.

    Rồi công việc này nọ, thời gian trôi đi, chưa lên lại được. Có lẽ đã gần hai năm rồi.

    Vì hôm nay Hà Nội bắt đầu có cái rét đông, trời mau tối, hay vì mai là 20.11, mà lại nhớ hình ảnh cả nhóm đứng ngẩn lúng túng nhìn theo cô giáo mang cái can rượu đã thành quá nhẹ rẽ vào lối vắng của phố huyện vùng cao.