Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    Trần Đăng Tuấn

    website Hà Nội, Việt Nam
    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    Năm 2004, Sao Mai Điểm Hẹn lần đầu làm ở TP. Hồ Chí Minh, Nhạc sỹ Tuấn Khanh là thành viên Hội đồng nghệ thuật. Trong cuộc họp quyết định ở căn phòng tầng trệt khách sạn Victoria, Tuấn Khanh nói với tôi : " Tùng Dương không đứng đầu về nhiều phiếu khán giả. Nhưng nhiều năm nữa các anh không tìm được Tùng Dương thứ hai đâu".

    Đúng là vào lúc đó không có khả năng Tùng Dương sẽ đứng đầu về số phiếu bầu khán giả. Kazim Hoàng Vũ sẽ thắng, và đó là công bằng. Chúng tôi biết điều đó, chúng tôi nghĩ Kazim sẽ vẫn đứng đầu đêm chung kết. Nhưng chúng tôi cũng không muốn một tài năng khác không được vinh danh đúng như thực tế. Quy chế cho phép bổ sung giải thưởng mới (đó là cuộc thi đầu tiên dạng này, và nếu bây giờ ai mắng thì cũng đúng, nhưng khi đó biết mình dốt, chúng tôi đã thiết kế quy chế để có thể có quyền tiếp thu những cái đúng mà lúc đầu do dốt chúng tôi không thể biết hết).

    Hai giờ nữa bắt đầu đêm thi chung kết, phân nửa người thuộc đội tổ chức VTV sợ việc thay đổi cơ cấu giải sẽ bị ném đá. Chuyện này sau đó cũng có chút ít, không nhiều. Nhưng trong thâm tâm, tôi cảm nhận Tuấn Khanh đúng. Có chút quyết liệt, nhưng kết cục là chúng tôi quyết định bổ sung giải của Hội đồng Nghệ thuật, tương đương Giải bình chọn. Nếu Tùng Dương không toả sáng như đã từng thế trong các buổi thi trước, và cũng không ai trong số các ca sỹ dự thi làm được điều đó, giải này sẽ không trao. Nhưng nếu như...

    Đêm chung kết Tùng Dương đã thuyết phục Hội đồng nghệ thuật. Và họ đã sử dụng quyền được bổ sung theo quy chế.

    Từ đó đến nay tôi chưa gặp lại nhạc sỹ Tuấn Khanh.

    Nói thật lòng, phóng sự do nhạc sỹ (to béo, di chuyển không dễ) Tuấn Khanh viết về những kẻ phá rối ở Bình Dương giữa tháng 5 khiến tôi choáng váng. Một cách rất cá nhân thì buồn. Buồn vì như một cá nhân làm báo, tôi đã có lúc "lợi dụng" được tầm nhìn của nhạc sỹ chuyên nghiệp, mặt khác-như một kẻ làm báo- tôi buộc phải nhận thấy khi có một biến cố bất ngờ, một nhạc sỹ đã làm một việc mà các nhà báo chuyên nghiệp khác chưa kịp làm.

    Nhưng đó là nỗi buồn ấm áp.