Nên nghĩ gì?

    Jonathan London

    Nhà Xã Hội học, Giáo sư trường ĐH City University of Hong Kong

    website Kowloon, Hong Kong
    Nên nghĩ gì?

    Như đại đa số ‘dân thường’, đến thời điểm này tôi chả biết nghĩ gì về những diễn biến ‘ta’ đã và đang thấy trên chính trường VN … một nước nhiều tiêm năng thế, một xã hội hết sức khao khát có được một trật tự xã hội đa nguyên hơn, minh bạch hơn, dân chủ hơn, ổn hoà, an toàn, văn minh, công bằng mà lại có một quá trình ‘chuẩn bị’ và ‘giới thiệu’ lãnh đạo hết sức khó hiểu, nếu không muốn nói kỳ lạ, thiếu tình thần dân chủ. Lập luận như thế có thể bị coi là sai lệch, nhưng tôi tin rằng góc nhìn này là không quá xa với dư luận trong nước.

    Cái là tôi lo nhất, cái mà làm cho không ít người nghi ngờ về tương lai, là việc cứ theo cơ chế ‘thống trị bằng uỷ ban’ mà trong số người đó, chưa rõ ràng có một thâm nhìn đủ sáng suốt để đối phó với những thác thức trước mặt. Trong khi đó, có không ít người có tài, có tâm nhìn, có sáng suốt mà có vẻ chưa được nghe tới… (lưu ý: ở đây tôi không có ý nói đến cá nhân Nguyễn Tân Dũng).

    Như bình thường tôi sẵn sàng nghe những ý kiến khác. Trái ngược, cũng được. Tranh luận công khai, đa nguyên, dân chủ sẽ thuận lợi cho tương lai. Vậy, ngoài việc cố gắng hiểu những gì đang tiếp diễn ở ĐHXII và chính trường Việt Nam nói chung, vẫn còn làm những việc khác, như khác đề tài về phúc lợi xã hội, giáo dục, v.v. Dù nhiều khi được báo chí trích dẫn về Biển Đông, cho biết, lý do tôi đề cập nhiều đến vấn đề đó không phải là vì muốn là ‘chuyên gia’ về vấn để biển (có gì phức tạp để phân tích?) mà vì thấy hành đọng của ‘nhà nước ấy,’ ‘đồng chí tốt ấy’ hiện này là quá đáng, phí lí, và Việt Nam còn thiếu những tiếng nói rõ ràng trên sân kháu quốc tế… bắt buộc phải nói cho rõ.

    Thực ra, tôi đang hơi lo. Trong những tháng tới Bắc Kinh sẽ làm những gì? Họ sẽ thấy những sai lầm của họ và thay đổi hành vi? Phía Hà Nội sẽ làm gì? Là một thời điểm quan trọng cho Việt Nam. Chỉ hy vọng những người ở cấp trên ngừng đánh nhau vì muốn cầm quyền và dành nhiều thời gian hơn để nghe nhiều ý kiến khác. Chắc ta có thể lập một danh sách ngay lập tức. Vấn đề không phải là Việt Nam thiếu người có tài.