Đóng thêm đinh cho cỗ quan tài

    Nguyễn Huy Vũ

    trường Đại Học Minnesota, Hoa Kỳ

    website Minneapolis, tiểu bang Minnesota, Hoa Kỳ
    Đóng thêm đinh cho cỗ quan tài

    Cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu có một câu nói để đời: «Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm». Những ngày này, so sánh những phát ngôn của ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng rằng «thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam» và có «dân chủ đến thế là cùng», với những hành động từ hành giấy tờ đến đăng báo vu khống hạ nhục và nhờ công an gửi thư nhằm đe dọa tinh thần những người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội, câu nói trên có lẽ là câu nói phản ánh đúng nhất hiện thực của vấn đề.

    VAI TRÒ CỦA PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ

    Đối phó với phong trào tự ứng cử Đại biểu Quốc hội, những hành động trên chứng tỏ rằng đã có một sự phối hợp nhằm dập tắt phong trào. Tuy vậy, những hành động vụn vặt đó chứng tỏ một điều rằng những người ra lệnh cho một chiến lược đàn áp chưa hiểu đúng chiến lược của phong trào tự ứng cử, mà ở đó sự tự ứng cử chỉ là bước đầu tiên trong một chiến lược lớn hơn nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hóa.

    Phong trào tự ứng cử có bốn mục tiêu chính.

    Một, bằng cách liên tục các hoạt động truyền thông, nó giúp nâng cao nhận thức của người dân về quyền công dân và vai trò dân chủ của người dân mà ở đó quyền ứng cử và bầu cử tự do là những quyền cơ bản. Dù từ rất lâu nó đã bị tước đoạt.

    Hai, đây là cơ hội để phong trào dân chủ với những cá nhân cụ thể được dịp xuất hiện công khai ở các diễn đàn chính trị và tiếp cận công chúng. Giờ đây, chính trị, truyền thông, và tuyên truyền chính trị không còn là một độc quyền của Đảng Cộng sản nữa, mà đã xuất hiện công khai một phong trào những người ngoài Đảng bắt đầu cạnh tranh trực tiếp với đảng cầm quyền.

    Ba, các diễn biến trong quá trình tự ứng cử sẽ giúp phản ánh rõ nét tình trạng dân chủ của một đất nước và hình ảnh của đảng cầm quyền. Việc bị đàn áp vì các hoạt động tự ứng cử tự nó là những bằng chứng rõ rệt nhất tố cáo sự dàn dựng trong các hoạt động bầu cử, làm yếu đi tính chính danh, uy tín của đảng cầm quyền, và giúp phong trào dân chủ nhận thêm nhiều sự ủng hộ.

    Bốn, trong điều kiện có một sự thay đổi về tư tưởng chính trị của đảng cầm quyền nhằm nới lỏng chính trị, sự hiện diện của vài Đại biểu Quốc hội độc lập trong kì bầu cử này sẽ tiếp sức cho phong trào dân chủ để kì bầu cử sau thêm nhiều người ra ứng cử.

    Ba trong bốn mục tiêu trên cho tới nay đã đạt được những kết quả rất tích cực. Những video clip giới thiệu các ứng cử viên tự do cho đến nay đã đạt đến con số 70 ngàn người xem. Với hơn 90 triệu dân, điều đó đồng nghĩa với mỗi hơn 1000 người, có một người xem. Đó là một con số ấn tượng về mặt truyền thông.

    VAI TRÒ CỦA PHONG TRÀO TẨY CHAY BẦU CỬ

    Những người khởi động phong trào ứng cử tự do hẳn sẽ hiểu một điều rằng với nhiều khả năng, họ có thể sẽ bị loại ra ngay từ những vòng hiệp thương. Hành động tự ứng cử của họ do đó là một phép thử về mức độ dân chủ của xã hội.

    Bằng cách kéo những hi vọng của xã hội về một sự công bằng trong bầu cử, và hi vọng về một sự cải cách của chính trị, họ giúp vực dậy trong nhân dân một niềm tin về một sự đổi thay cho đất nước.

    Những niềm tin đó sẽ được nuôi dưỡng cho đến khi nhân dân biết rằng những ứng cử viên tự do bằng nhiều cách khác nhau bị loại.

    Đó là một cảm giác thất vọng to lớn, để rồi đưa những người còn hi vọng về một sự đổi thay trở nên mạnh mẽ và quyết tâm hơn. Và đó là lúc phong trào dân chủ được thổi thêm luồng gió mới.

    Giờ đây, những người đã từng ủng hộ phong trào ứng cử tự do có lý do để chuyển nó thành một phong trào mới: phong trào tẩy chay bầu cử. Và chắc chắn, đó sẽ là một phong trào mạnh mẽ hơn phong trào ứng cử tự do nhiều lần.

    Đơn giản là bởi vì đây là dịp mà những cảm xúc của nhân dân bị dồn nén khi quan sát những trò dàn dựng đã diễn ra với các ứng cử viên độc lập được dịp bùng cháy. Chính vì vậy mà truyền thông càng được liên tục thực hiện một cách mạnh mẽ cho phong trào tự ứng cử, phong trào tẩy chay bầu cử sau đó sẽ càng mạnh thêm.

    Sự mạnh mẽ của phong trào tẩy chay bầu cử nó còn thể hiện ở tính chất rằng khó mà kiểm soát được phong trào này. Người dân có thể viện cớ ở nhà, làm việc khác, hoặc họ có thể gạch hết tất cả các ứng cử viên được chọn lọc. Không một ai có thể kiểm soát được họ.

    KINH NGHIỆM AI CẬP

    Tháng 11 năm 2010, chính quyền của Tổng thống Hosni Mubarak như thường lệ tổ chức một cuộc bầu cử Quốc hội dàn dựng nhằm hợp pháp hóa tính chính danh của đảng cầm quyền. Ủy ban giám sát và kiểm soát các hoạt động bầu cử trước kia từng có sự tham gia của giới luật sư thì giờ đây được thay bằng Bộ Nội vụ. Mặc cho lực lượng đối lập thống nhất kêu gọi cải cách qui trình bầu cử trước cuộc bỏ phiếu, chính phủ Ai Cập hứa hẹn bầu cử tự do và công bằng dù không đưa ra một bảo đảm cho sự thay đổi nào. Phe dân chủ chia ra làm hai: phe ủng hộ tham gia bầu cử và cử đại diện gồm Tổ chức Anh em Hồi giáo và Đảng tự do Al Wafd và phe quyết định tẩy chay gồm Liên minh vì Thay đổi của Elbaradei, các đảng tự do Al Ghad và Al Gabha.

    Khi ra tranh cử, bằng nhiều thủ thuật khác nhau từ sai phạm, gian lận, và đàn áp bạo lực, đảng của Tổng thống Hosni Mubarrak gạt tất cả các ứng cử viên đối lập, và giành trọn các ghế cho đảng mình và liên minh.

    Nhóm ủng hộ bầu cử, sau trải nghiệm bẽ bàng, lập tức gia nhập với phe tẩy chay thực hiện một chiến dịch tẩy chay mạnh mẽ. Chiến dịch này giúp đoàn kết, làm mạnh mẽ hơn phong trào dân chủ, phơi bày sự dàn dựng của cuộc bầu cử, và giúp làm suy yếu nhanh chóng tính chính danh của đảng cầm quyền. Phong trào dân chủ lên cao để hơn hai tháng sau, cuộc xuống đường ngày 25 tháng 1 mở đường cho «Cuộc cách mạng 25 tháng 1» chấm dứt chế độ độc tài.

    Nhiều nhà quan sát chính trị cho rằng nếu đảng cầm quyền của Tổng thống Hosni Mubarak cho thực thi một cuộc bầu cử công bằng hơn thì dù cho có sự hiện diện của các dân biểu đối lập, Quốc hội vẫn bị khống chế bởi một đa số các đảng viên của đảng cầm quyền, và có thể quá trình cải cách chính trị diễn ra một cách êm thắm hơn.

    ĐÓNG THÊM ĐINH CHO CỖ QUAN TÀI

    Quan sát những thay đổi chính trị trong vòng hơn 10 năm trở lại và qua ba kì Đại hội Đảng Cộng sản, nhiều người sẽ nhận ra hai điều: những góp ý cho Đảng Cộng sản của các trí thức giảm dần theo thời gian; và bên cạnh đó, sự xuất hiện của các trí thức đứng về phong trào dân chủ ngày càng nhiều thêm.

    Trong thâm tâm của nhiều người, thay đổi trong hòa bình là một mong muốn. Và đó là một lý do mà nhiều người vẫn còn hi vọng vào sự thay đổi thông qua các cải cách chính trị nhằm mở đường cho bầu cử tự do.

    Đối diện với một xã hội đầy bất ổn và chán ghét, đó là cách duy nhất mà đảng cầm quyền có thể làm để xì hơi những mâu thuẫn và cải cách trong hòa bình.

    Nhưng bằng cách tiếp tục đàn áp phong trào ứng cử tự do và những cá nhân, đảng cầm quyền đang chặt đứt huyệt lộ duy nhất để cải cách trong hòa bình và tự tay đóng thêm những chiếc đinh cho cỗ quan tài của chính mình.

    Có vài câu hỏi dành cho những người quyết định chiến lược đàn áp phong trào dân chủ rằng liệu rằng quý vị có tin rằng đảng cầm quyền sẽ tiếp tục nắm quyền trong 5 năm nữa?

    Liệu quý vị sẽ làm gì sau khi gạt bỏ tất cả các ứng cử viên độc lập?

    Và rằng liệu quý vị sẽ đối phó ra sao khi họ bắt đầu một chiến dịch tẩy chay bầu cử ngay sau đó khi tất cả các ứng cử viên độc lập bị gạt ra khỏi cuộc chơi?

    Có lẽ rồi quý vị sẽ nhận ra một điều rằng thời gian không còn nhiều cho những hành động đàn áp vì phong trào dân chủ đang đi đúng hướng và bắt đầu lớn mạnh. Thời khắc đổi thay của đất nước đang đến rất gần.

    Hãy nhìn gương của các nước Ả Rập, của các nước Đông Âu, của Miến Điện, của HongKong. Hơn bao giờ hết, ngay chính trong khu vực Đông Nam Á, quý vị sẽ cảm thấy cô đơn hơn khi đứng cạnh nhiều hơn những nước cởi mở về chính trị.

    Tham khảo: 1: bài viết từ Đoan Trang : Ứng viên độc lập 'bị sách nhiễu đồng loạt'