Một nghìn !

    Hoàng Đinh Đức

    Nhà báo

    website Hà Nội
    Một nghìn !

    Ở Hà Nội bây giờ, nếu bạn muốn mua một món quà vặt, với 1.000 đồng (một nghìn đồng), bạn sẽ mua gì?

    Thôi khỏi nghĩ, tôi tìm hiểu nhiều rồi, không tính bỏng ngô, thì với 1.000 đồng, bạn sẽ mua được 1 chiếc bánh rán nhỏ như viên bi sứ.

    Thế thôi.

    1.000 đồng bây giờ có giá trị rất nhỏ. Ví dụ gửi xe giá mềm mại là 3.000 đồng, thì nếu bạn đưa 4.000, nhiều khi bạn sẽ bỏ qua không đợi lấy tiền thừa, mà người giữ xe cũng chẳng buồn cám ơn. Ví dụ nếu có người ăn mày ngửa tay và bạn móc ví, thì giữa tờ 5.000 và tờ 1.000, chắc chắn bạn sẽ chọn tờ 5.000, dù thực ra thì bạn nghĩ cho khoảng 2 – 3 nghìn là vừa. Một nghìn đồng, bây giờ rất là nhỏ, rất ít giá trị.

    Hôm nay trên đường đi làm về, tôi ghé một hàng bán dừa xiêm trên vỉa hè đường vành đai Khuất Duy Tiến. Cô gái bán hàng gầy nhom, mặt mũi mệt mỏi, thoáng vui khi thấy tôi tà tà tấp xe lại. Tấm bìa cạc-tông ghi rõ: Dừa xiêm – 10k/ quả. Ở Sài Gòn, tôi cũng thường ghé mua dừa xiêm ướp lạnh bên đường, giá khoảng 8 nghìn/ quả, nên quả dừa ấy ở Hà Nội có giá 10 nghìn là rẻ. Tôi nói cô chặt cho 1 quả, ngửa cổ uống thử, ngọt lừ, thơm ngát, đúng dừa xiêm thật. Vậy là tôi lấy luôn chục quả, nhờ cô chặt hộ, về chỉ 1 nhát dao là uống được. Cô gái vui vẻ chặt, rất ngọt, rất khéo.

    Chỉ chừng 1 phút cho 1 quả: nhọn 1 đầu để uống, phẳng 1 đầu làm đế. Có thời gian quan sát, tôi thấy có chiếu và chăn gối ở đấy, mới hỏi cô:

    • Em ngủ luôn ở đây á?
    • Vâng.
    • Ngủ trưa thôi chứ?
    • Cả tối luôn anh!
    • Hả?

    Tôi nhìn quanh, đó là 1 khúc đường gần ngã tư. Bụi mù mịt, đấy là chưa kể đêm đến, xe chở vật liệu xe qua đây ầm ầm. Đống chăn chiếu của cô gái nép dưới gốc 1 cây sấu. Xung quanh là đống dừa xiêm lùm lùm, với tấm bạt lớn, chắc đêm thì phủ lên.

    • Em ở đâu?
    • Em ở Hà Nam lên anh ạ
    • Bao lâu thì về nhà một lần em?
    • Em ở đây suốt, cách ngày thì chồng ra thay, cho về nhà bà chị họ ở Linh Đàm tắm rửa và nghỉ ngơi nửa ngày. Xong lại ra bán. Cứ bám hè phố thế này thôi.
    • Lời lãi khá không em?

    Cô ngừng tay chặt, ngước lên nhìn tôi:

    • Trừ hết đi, được chừng Hai Trăm Bạc một ngày anh ạ
    • Thế thôi á? Và ăn ngủ vạ vật ở đây?
    • Vâng. Thế là nhiều rồi. Ở quê em thì không phải ngủ vỉa hè, nhưng làm vất vả hơn, mà thu nhập thì chả bằng.
    • Thế ở đây…có bị công an đuổi không?
    • Có chứ anh. Một tháng em phải mất đến… (nghĩ nghĩ lẩm nhẩm) … đến Bốn, Năm triệu để không bị đuổi ấy.
    • Hả?

    Ăn ngủ vạ vật hít bụi thối phổi, 1 tháng được 6 triệu lãi. Mà trong các khoản chi trước lãi ấy, lại mọc ra 1 khoản “làm luật” lên tới 5 triệu. Thành thị tàn khốc quá thể.

    Cô đưa túi dừa đã chặt tươm tất cho tôi, bảo, Bây giờ tối vắng khách em mới chặt tử tế cho anh được, chứ ban ngày mà đông khách thì em chịu. Tôi đưa cô 100.000, cho cả quả dừa tôi uống. Hỏi cô nốt câu cuối:

    • Một quả dừa em lãi bao nhiêu?

    • Một nghìn anh ạ. Đúng Một Nghìn.