Thư của “người gác cửa”

    Mạnh Kim

    Nhà báo

    website Sài Gòn
    Thư của “người gác cửa”

    Nếu xem những nhân vật lãnh đạo cộng sản như là những người “gác cửa” bảo vệ đến cùng thể chế và chế độ thì Fidel Castro hiển nhiên là một “người gác cửa vĩ đại”. Vài ngày sau chuyến công du lịch sử của Obama đến Havana, "người gác cửa" Fidel đã lên tiếng trong lá thư đăng trên tờ Granma ngày 28-3-2016:

    “Obama đã đọc một bài diễn văn mà ông ấy dùng những từ ngọt ngào nhất để diễn cảm: “Đây là lúc quên đi quá khứ, để lại quá khứ sau lưng, chúng ta hãy cùng nhìn về tương lai, một tương lai hy vọng. Điều đó sẽ không dễ dàng. Sẽ có những thách thức và chúng ta phải cần thời gian nhưng sự kiện tôi có mặt ở đây đã cho tôi nhiều hy vọng hơn về những gì chúng ta có thể cùng làm với nhau như những người bạn, như gia đình, như láng giềng”.

    “Tôi (Fidel) nghĩ tất cả chúng ta đều có nguy cơ bị đau tim khi nghe những lời này từ tổng thống Mỹ. Sau sự cấm vận thô bạo kéo dài gần 60 năm, rồi còn những người đã chết trong các cuộc tấn công đánh thuê vào tàu-cảng Cuba, một máy bay đầy hành khách nổ tung trên không, những cuộc xâm chiếm đánh thuê, nhiều hành động bạo lực và cưỡng ép (vậy thì phải nói sao đây)? Không ai nên hoang tưởng rằng những người của quốc gia vị tha và phẩm hạnh này sẽ từ bỏ huy hoàng, quyền lợi và tài sản tinh thần mà họ giành được cùng với sự phát triển giáo dục, khoa học và văn hóa.

    Tôi cũng phải cảnh báo rằng chúng ta có thể sản xuất thực phẩm và sự dồi dào nguyên liệu mà chúng ta cần bằng nỗ lực và sự thông minh của người dân chúng ta. Chúng ta không cần đế quốc cho chúng ta bất cứ gì. Những nỗ lực của chúng ta sẽ là hợp pháp và hòa bình, tương tự như cam kết của chúng ta với hòa bình và tình hữu nghị đối với tất cả loài người sống trên hành tinh này”.

    Như ngôn ngữ thường dùng của những “người gác cửa”, Fidel đã đại diện người dân và đất nước ông khi dùng từ “chúng ta”, bất luận người dân ông nghĩ gì và những gì họ muốn có giống ông hay không. Với những “người gác cửa” như Fidel, vấn đề thể chế và bảo vệ thể chế mới quan trọng hơn hết, dù sự vững chắc thể chế được đánh đổi bằng cái giá cực đắt là sự phồn thịnh quốc gia lẫn tự do của người dân, và thậm chí chủ quyền dân tộc, trong một số trường hợp. Sự khao khát phát triển của dân tộc đối với những “người gác cửa” không bao giờ đáng để quan tâm bằng sự khao khát điên cuồng giữ gìn thể chế độc tài của họ. Sự lụn bại các giá trị đạo đức, với họ, thậm chí cũng không đáng sợ bằng sự tha hóa chế độ vì điều đó có thể dẫn đến sự diệt vong chế độ.