Blog 01-04-2016

    Một ngày bất hạnh

    Phạm Gia Hiền

    Nhà báo

    website Hà Nội, Việt Nam
    Một ngày bất hạnh

    Sáng ngủ dậy, cảm thấy một luồng ám khí đáng ngờ len lỏi trong làn hơi nước ẩm ướt bao phủ tứ bề. Đó là do thời tiết thôi - mình tự trấn an và ra đường.

    Ghé hàng bún lưỡi quen thuộc, gọi 1 bát với thái độ lễ phép hết mức có thể, và sẵn sàng đợi 1 câu chỏng lỏn quen thuộc của bà bán hàng. Nhưng không.

    • Em trai ăn nhiều bún hay ít bún để chị làm?
    • Ơ, em ăn bình thường chị ạ (nói xong mới giật mình, khéo nó chửi mình: Bình thường là thế đéo nào, là nhiều hay ít tổ sư ăn nói mập mờ...)
    • Ừ đây bún của em đây, em ăn ngon miệng nhé. Nếu không vừa thì bảo chị nhé.

    Bát bún đặt trước mặt, đầy đặn, thơm tho, tươm tất.

    Mình biết ngay mà, sáng dậy đã thấy hôm nay không ổn. Hôm nay không chửi không mắng, lại còn chúc ngon miệng cơ đấy, bán bún ở Hà Nội mà thế nhất định có vấn đề rồi. Không còn thấy ngon chút nào nữa, đành ăn quấy quá mấy miếng rồi trả tiền. Mụ bán bún cứ ơ ơ, bún không ngon hả em, xong nhất định không lấy tiền. Đến lúc này mình hoảng thực sự, vứt tờ 5 chục vào rổ bún xong dắt xe ù té chạy.

    Tại vội chạy, thế là rẽ ngay vào đường ngược chiều.
    Toét!
    Một bóng áo vàng bước ra.
    Thôi xong em rồi.

    Anh CSGT tuổi trạc tứ tuần, mặt mũi cương nghị vuông vắn, bụng không chút mỡ, dáng đi thong dong đàng hoàng, giơ tay chào, rồi giúp mình đẩy xe lên hè.

    • Chào anh.
    • Dạ chào đồng chí, tôi...
    • Anh đừng nói gì vội. Tôi thấy anh...
    • Dạ tôi biêt tôi sai...
    • Tôi đã bảo anh đừng nói gì. Tôi thấy anh có vẻ hốt hoảng. Anh đứng đây cho bình tĩnh đã. Để tôi đi mua cho anh cốc trà nóng, uống vào ấm người, minh mẫn rồi có đi đâu thì đi.

    Mồm mình há hốc ra, không biết nói gì.

    Anh CSGT sang hàng nước gần đấy, rồi quay lại với cốc trà Lipton bốc khói.

    • Anh uống đi, tôi mời. Lần sau tâm trạng không ổn thì đừng tham gia giao thông nhé.
    • Vâng vâng...

    Mình uống cốc trà cũng đắng nghoét như là ăn bát bún khi nãy, vội vội vàng vàng bỏng cả lưỡi...

    • Thôi tôi bình tĩnh rồi, đồng chí cho tôi nộp phạt.
    • Phạt gì. Anh ổn rồi thì đi đi. Lần sau nhớ để ý đường nhé. Chúc anh một ngày tốt lành.

    Anh CSGT nói rồi giúp mình đẩy xe xuống đường. Mình sợ quá, đến lúc này thì sợ thật rồi. Đấy, sáng dậy đã dự cảm xấu, biết thế xin nghỉ ở nhà ngủ cho lành.

    Phóng đến cơ quan, trễ mất 15 phút. Đồng chí bảo vệ hắng giọng:

    • Này anh...
    • Vâng tôi biết... (mình lí nhí, mọi khi trễ 1 phút là bị ghi tên rồi đừng nói 15 phút)
    • Trời hơi lạnh đấy, anh cài cúc áo cổ vào. Với lại sếp hôm nay đến sớm, nên đang họp. Anh đi uống cà phê đi, chừng nửa tiếng nữa lên thì đỡ bị nhắc nhở.

    Mình cảm thấy như khụy xuống ngay được. Lắp bắp không nói nên lời, quay lưng lại thang máy.

    • À này - đồng chí bảo vệ gọi với - Chúc anh một ngày tốt lành.

    Cái gì nữa thế??? Mình đi như chạy vào thang máy. Thôi. Về thôi. Bỏ về thôi. Không làm ăn gì nữa, không gặp ai nữa, cái ngày gì thế này? Đúng lúc ấy, mình đâm sầm vào 1 người.

    Chính là sếp.

    • Cậu đi đâu? Sao giờ này mới đến?

    Quái thật. Hôm nay sếp đến đúng giờ, lại còn họp. Nhưng thôi, sếp hãy cứu vãn ngày hôm nay của em đi, xin hãy mắng em đi. Mình ngước lên nhìn sếp, ánh mắt long lanh chan chứa, chờ đợi 1 tiếng xỉ vả thân quen.

    • Lần sau muộn rồi thì thôi, vội vàng làm gì mà cúc áo cổ chưa cài hết thế kia nhỡ viêm họng thì làm sao? Mà trông thần sắc cậu kém lắm, tôi yêu cầu cậu nghỉ ngơi ít ngày đi. Tháng sau tôi tăng lương cho cậu, làm vừa vừa chứ. Thế nhé.

    Sếp nói rồi khoát tay, quay đi. Đến lúc này thì thần kinh tôi không thể chịu nổi nữa. Trời đất quay cuồng, tôi ngã lăn ra. Bên tai còn văng vẳng tiếng sếp.

    • Chúc cậu 1 ngày tốt lành nhé.

    Trời ơi. Ngày gì thế này? Các vị có thể sống với nhau như bình thường được không? Sao lại tử tế thế hở giời?