Gia tài của mẹ

    Hoàng Mỹ Uyên

    a merely sane woman

    website Sài Gòn
    Gia tài của mẹ

    Có nhiều lần, có nhiều chuyện xảy ra trên đất nước này, mẹ nghĩ phận mình là con dân mọn, vờ quên đi nỗi buồn to của đồng bào rồi mân mê những nỗi buồn vụn vặt để thấy mình đàn bà, dặn mình nhỏ bé, dặn mình gì rồi cũng sẽ qua.

    Vậy mà đêm qua cứ loay hoay đi ra đi vô, điện thoại cầm lên đặt xuống. Không đọc cũng khó lòng vờ vịt mình chẳng quan tâm. Đàn bà ngồi thừ người giữa bếp. Với tay mở tủ lạnh, trống huơ. Zú chẳng mua gì thêm mà sao thấy không phiền. Mua gì? Trái cây cũng sợ. Thịt cá cũng lo. Đồ hộp cũng ngại. Đến chai nước mắm, hủ muối rồi đây cũng chính là nỗi sợ thì chẳng biết mình mong nhìn thấy gì ăm ắp tươi xanh ngon lành mà tin cậy khuyến khích con ăn cho mau lớn mau khôn đây nữa. Mở cửa từng phòng ngắm hai đứa vô tư ngủ say mà lòng buồn. Ngủ đi tụi con, ngủ cho say. Nhỏ bé đi con, nhỏ bé đi cho trong trẻo, lớn làm gì.
    Trẻ con đất nước này, cha mẹ phải bán mồ hôi, đổi nếp nhăn để chắt chiu từng đồng mua cho con mình những dối trá mà học, mua lấy độc hại mà ăn. Dối trá trong từng chữ. Đạo đức dường là thứ chỉ thấp thoáng, có vẻ như là. Phép nào mà trớ trêu, ngông cuồng đến vậy?

    Phép cộng con ơi.

    Trăm năm trồng người ư? Phép nào mà đến cái việc sanh con để được làm cha mẹ, để được yêu thôi cũng thành tội khi lọt lòng là đã thành một con nợ và biết con sẽ lớn lên cùng muôn vàn bất trắc rồi cứ nhăm nhe làm kẻ lưu vong đất khách quê người ta. Phép nào mà vô tri vô nhân đến vậy?

    Phép cộng con ơi.

    Của dân, do dân và vì dân ư? Mười năm nữa con có gì? Hai mươi năm nữa con sỏi tiếng nô lệ của ngàn năm trước dân tộc này đã và vẫn học chỉ một phép cộng không nhỉ?

    Cộng, cộng hoài, cộng bao lâu nữa ?

    "Gia tài của mẹ để lại cho con, gia tài của mẹ là nước Việt buồn..."

    Đàn bà thâu đêm chờ sáng.

    Người mẹ sống trong đêm để trông trời sáng.

    Đêm dài quá!