Biểu tình ở nước ngoài

    Phạm Gia Hiền

    Nhà báo

    website Hà Nội, Việt Nam
    Biểu tình ở nước ngoài

    Hôm nay thực sự nếu không bết quá thì tôi đã ra Bờ Hồ. Rồi sẽ đi theo đoàn biểu tình, có thể là không hòa vào họ, nhưng đủ gần để cảm thấy sự nhiệt thành mà họ tỏa ra. Năng lượng tích cực ấy tốt cho sức khỏe và tinh thần, tôi tin thế.

    Tuần trước, chủ nhật, tôi cũng lượn 1 vòng. Qua đến Tràng Thi, thấy cả trăm "anh em" mặc thường phục ngồi thành dãy trên vỉa hè. Họ nhìn tôi. Tôi nhìn họ. Ở họ, tỏa ra sự áp chế. Vài chục giây đi ngang qua họ, tôi cảm thấy sự nặng nề và soi xét, không dành cho 1 con người, ko dành cho 1 con người tự do với đầy đủ quyền hạn.

    Lần tôi sang Hàn Quốc, đang lang thang Seoul, thì gặp 1 đám biểu tình. Họ mặc đồng phục, đội mũ lưỡi trai, tay cầm quạt nhựa, và đủ các vật dụng phát ra âm thanh, cũng bằng nhựa. Xung quanh họ, 1 tiểu đội lính mặc rằn ri chắp tay sau lưng, im lặng. Gần đó là 1 xe cứu thương chờ sẵn. Hỏi ra mới hay, ở Hàn Quốc, muốn biểu tình thì cứ đăng ký ngày, giờ, địa điểm, số người. Sau đó chính quyền sẽ bố trí lực lượng an ninh để bảo vệ và phòng các diễn biến bạo lực. Người biểu tình được mang theo các công cụ phát thanh và biểu ngữ, cấm hung khí. Vào ngày biểu tình, họ cứ đến điểm đã định, hô hét thoải mái, chán thì về.

    Ở Thái Lan, tôi sang đúng đợt biểu tình phản đối chính phủ của nữ thủ tướng Yingluck. Hàng nghìn người vậy kín cả 1 con lộ lớn. Họ ngồi bệt dưới lòng đường, nghe các thủ lĩnh đảng lên bục diễn thuyết. Ở một công viên trung tâm, thậm chí phe đối lập còn chiếm trọn, căng lều bạt và sinh hoạt tập thể rất quy mô. Báo đài đưa tin vài nơi có xô xát, thậm chí nổ súng. Nhưng cơ bản, những cuộc biểu tình không làm xáo trộn nhiều đời sống người dân.

    Biểu tình - từ ghép gốc Hán khá dễ hiểu, nó là "biểu lộ" + "tình cảm". Người dân nên được hướng dẫn và cho phép biểu tình. Đó là 1 biểu hiện của sự văn minh. Đó càng là 1 sinh hoạt chính trị bình thường, thì nguy cơ diễn biến xấu sẽ càng giảm đi. Và không phải lúc nào đối tượng phản ứng của người biểu tình cũng là chính quyền.

    Nếu nguyên thủ 1 quốc gia hùng mạnh nào đó sang thăm vào thời điểm này, và chứng kiến những đoàn biểu tình. Thì có lẽ ông ta sẽ cảm thấy tin tưởng ở chính quyền Việt Nam hơn, trong cái mà phương Tây vẫn gọi là "tiến trình dân chủ". Tất nhiên, đừng để ông ta thấy cảnh hỗn loạn khi lực lượng chức năng tiến hành áp chế, rồi 1 bà mẹ bị đạp vào mặt và 1 bé gái bị lôi xềnh xệch trên phố.