Tột cùng của tội ác.

    Bùi Thanh Hiếu

    Người Buôn Gió

    website Berlin, Germany
    Tột cùng của tội ác.

    Ngày 8 tháng 5 năm 2016, người dân Việt Nam ở hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn dự định tuần hành để yêu cầu những người có trách nhiệm phải sớm làm rõ nguyên nhân môi trường sống bị ô nhiễm.
    Việc ô nhiễm, độc hại đã là bức xúc của người dân Việt Nam trong nhiều năm qua. Vụ cá biển bốn tỉnh miền Trung chết dạt vào bờ đã khiến người dân phải thể hiện bức xúc cho các nhà chức trách biết. Họ đã chọn cách tuần hành ôn hoà để thể hiện ý nguyện của mình.

    Nhưng những người có chức trách ở Việt Nam đã có câu trả lời khác hẳn, đó là huy động lực lượng vũ trang khổng lồ để đàn áp cuộc tuần hành. Ngày 8 tháng 5 năm 2016 là một ngày đẫm máu của tội ác mà chế độ cộng sản Việt Nam đã gây nên.

    Đảng cộng sản VN đã từng gây nhiều tội ác đẫm máu, nhưng ở lần đàn áp này tại sao phải gọi là tột cùng, mặc dù máu đổ không nhiều như những cuộc đàn áp ở Thái Bình, Quỳnh Lưu, Mường Nhé, Tây Nguyên. ? Đó là bởi tính chất của cuộc tuần hành quá ư là đơn giản, không phải đòi hỏi một điều gì quá lớn lao. Như một đứa bé chỉ đòi được uống cốc nước sạch mà bị đáp lại bằng những cái tát. Hành động bạo tàn đối với người dân đòi một chuyện chính đáng rất đơn giản như vậy, thực sự goi là tội ác . Một tội ác mà chỉ có những kẻ quá bạo tàn mới làm như vậy. Nhất là khi báo chí Việt Nam từng đưa tin Việt Nam ủng hộ môi trường ầm ĩ, như ngày môi trường thế giới tắt điện, cứu tê giác châu Phi các nghệ sĩ cắn móng tay, bảo vệ thiên nhiên người mẫu cởi truồng và trăm ngàn kiểu ủng hộ môi trường ở tận đâu.

    Vậy mà nhà chức trách dùng bạo lực với người dân khi họ đòi môi trường sạch trên chính quê hương mình. Hành động đó khiến cơn phẫn nộ của người dân lên đến đỉnh điểm, một viện trưởng viện nghiên cứu thuộc ngành xã hội là phải thốt trên Facebook của mình sau khi chứng kiến cuộc đàn áp.

    Chúng mày cách mạng nửa mùa sao ra lệnh đàn áp dân? Đừng lợi dụng danh nghĩa của ông bà cha mẹ tao, lũ khốn cầm quyền bóc lột người dân bây giờ nhá. Lũ thối tha.

    Một người Pháp từng được báo chí Việt Nam ca ngợi là người yêu đất nước Việt Nam, ông là người rất rành tiếng Việt và coi Việt Nam như quê hương của mình. Trong ngày 8 tháng 5 này, ông cũng không thể kìm nén được cơn giận dữ khi thấy nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đàn áp tàn bạo người biểu tình, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em.

    Bọn lưu manh tay sai của Formosa và Bắc Kinh, Chuyên nghiệp đàn áp đồng bào khi họ bảo vệ đất nước. Bọn phản quốc !

    Một hoạ sĩ ở Hà Nội, ông đã ở tuổi 70. Vốn dĩ là một người tài hoa, lịch lãm. Cũng trong một dòng trạng thái trên Facebook của mình vào ngày 8 tháng 5, thậm chí ông còn cẩn thận đề rõ ở dưới ngày tháng ông phát biểu.

    Chết rồi thì thằng cha họ Tập và cả lũ ăn theo cùng bọn liếm gót giày, lũ bưng bô cũng không bằng bác xích lô đầu ngõ . Ví chúng mang tính xấu hãm hại đồng loại, phẩm giá không bằng người thường dân. Thằng nào con nào đang sống nhớ lấy điều này, nó không phải lời nguyền nhưng thiêng hơn lời nguyền vì nó là quy luật khách quan.
    Kết stt này chỉ muốn bọn vô lương tâm biết được điều này thì quay đầu, còn không sẽ vĩnh viễn nằm lửa hỏa ngục.
    Bọn vô lương tâm, vô luân rõ chưa?

    Cả ba người đàn ông trên đều có danh vị trong xã hội, họ đều ở tuổi ông và là những người đáng kính trong con mắt hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp. Cả ba trong số họ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hoạt động chính trị hay trước đây có ác cảm gì với chế độ cộng sản Việt Nam, nhưng đến nay người trầm tĩnh và có tuổi như họ cũng không thể không uất hận. Có rất nhiều người khác bình thường khác cũng lên tiếng với những lời tức giận như vậy. Chắn chắn ngày 8 tháng 5 năm 2016, không phải chỉ là những lời tức giận của những người chứng kiến mà còn nhiều người đã khóc khi thấy tội ác vô nhân tính của chế độ đối với người biểu tình ôn hoà môi trường.
    Chủ trương đàn áp người biểu tình môi trường phải được thống nhất từ Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư. Đích danh là những cái tên như Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc và Tô Lâm, Ngô Xuân Lịch, Hoàng Trung Hải, Đinh La Thăng. Có thể còn có thêm, nhưng chắc chắn 7 cái tên uỷ viên bộ chính trị này không thể không liên quan. Bởi sự việc này đều liên quan trực tiếp đến chức trách của các uỷ viên Bộ Chính Trị này.

    Nhiều người dân đã nghẹn ngào tự hỏi, ừ nếu bọn bộ chính trị cộng sản ác đã đành. Tại sao những kẻ thi hành không nhận ra sai trái mà vẫn cắm đầu thực hiện. Động cơ nào khiến chúng có thể thực hiện tàn nhẫn như vây, vì tiền hay vì chức vụ hay vì gì.?

    Tiền ở đây chỉ là già nửa của động cơ sai khiến được lũ cấp dưới đánh người. Cái thâm độc nhất của cộng sản khi lùa tay chân đi đàn áp, là chúng nhồi cho cấp dưới rằng những người biểu tình là kẻ thù. Chúng vẽ ra những người biểu tình hiền lành đó là những người xấu xa, thâm độc để bọn tay chân có sự căm hờn khi ra tay. Chúng lý luận rằng việc đàn áp là một cuộc chiến đấu để bảo vệ sinh tồn cho bọn tay chân trước tiên. Chính vì sự nhồi nhét đó mà lũ tay chân mới ra tay bạo tàn không chút ngại ngần. Chứ nếu hẳn vì tiền không thôi, chúng đã không chắc bạo tàn như vậy. Đằng sau đồng tiền được nhận còn là sự hả dạ khi tấn công và hành hạ kẻ thù.

    Thế nên nói rằng ngày 8 tháng 5 năm 2016 là ngày tột cùng của tội ác, không phải ở hành động đánh người biểu tình môi trường. Mà bởi nó ác ở chỗ nhà cầm quyền đã đưa những người dân vốn dĩ hiền lành trở thành kẻ thù trong đầu những bọn tay chân. Những kẻ lưu manh đi đâm thuê chém mướn vì tiền, không bao giờ xong việc mà trong lòng hả hê khi thực hiện những hành vi tàn ác. Nhưng những kẻ tay chân của đảng cộng sản ngày hôm nay đi gây tội ác với nhân dân, khi trở về lương tâm của chúng không hề căn rứt. Ngược lại chúng còn hoan hỷ hôm nay đã ra tay thẳng cánh với kẻ thù. Những kẻ chém thuê thực hiện công việc của mình trong bụng không có chút căm thù với người chúng ra tay. Nhưng những tay chân cộng sản khác kẻ giang hồ chém thuê là chúng nhận tiền với lòng căm thù những người chúng sẽ đánh.

    Và như bài bình luận trước đã nói rằng cộng sản Việt Nam chuốc cho người dân Việt Nam những món nợ công khổng lồ, những mầm độc hại trong thực phẩm và môi trường. Hôm nay chúng chuốc thêm cho người dân cả sự hận thù với nhau.

    Một sự độc ác, quá độc ác với dân tộc vốn dĩ đầy đau thương và nghèo khó này. Những người dân Việt Nam tới đây sẽ sống thế nào khi oằn lưng đóng phí, thuế cho cộng sản trả nợ. Hàng ngày ăn, uống và hít thở những thứ độc hại. Đã thế giữa người với người lại đầy rẫy sự hận thù lẫn nhau.

    Tàn nhẫn khi chuốc cho dân tộc, đất nước bị mất chủ quyền, cạn kiệt tài nguyên, nợ nần ngập đầu ngập cổ. Giờ chuốc thuốc độc vào cả thể xác lẫn thuốc độc vào cả tâm hồn.

    Có tội ác tột cùng nào hơn.?