Cảm ơn

    Hoàng Mỹ Uyên

    a merely sane woman

    website Sài Gòn
    Cảm ơn

    Lẵng hoa đẹp được gửi tới từ hôm qua từ người lạ, hôm nay mới được ngắm, vài nụ rơi xuống bàn, có đàn kiến nối nhau từ một khe nhỏ trên tường len lỏi chui vô lãng hoa. Tôi để mọi thứ yên như trật tự vốn có.

    Người đàn bà không quen, đĩnh đạc có chất giọng Sài Gòn một thời quá vãng ngọt ngào thủ thỉ những lời ủi an, chợt nghĩ thật may cô ấy khe khẽ thôi, lớn chút nữa là đàn kiến kia nghe thấy sẽ từ bỏ lẵng hoa để lại dắt díu nhau qua đây mất thôi. Nói với nhau về tình yêu, nói với nhau về tình thương, nói với nhau về những vết thương. Cô hỏi "sao trên mạng cô không thấy những điều này? Sao Uyên không..." Cô ừng ực, nghèn nghẹn. Chẳng còn biết ai đang an ủi ai nữa. Tôi lại nói về tình thương và cả vết thương vô hình. Chúng ta còn nhiều những nỗi đau khác lớn lắm. Xước sẹo này có là gì mà phô bày, nỉ non cô ơi.

    Rồi chào nhau, lâu lắm, ngoài Thuỵ tôi mới được ôm nhau hôn phớt lên hai má hẹn gặp lại ngày gần. Tiễn chân cô ra cửa, người đàn bà chậm lại một bước trước cánh cửa, chú em trai của cô với tay kéo cửa cho cô bước qua. Tôi cười khẽ trước sự tinh tế, hiền hoà, thanh lịch đã chậm lại theo thời gian nhưng vẫn hiển hiện rõ rệt trong từng nét khoan thai, sang trọng của dáng đi, lời nói.

    Em tìm đến với một bầu nộ khí, với câu chuyện đời em đã tự mình rẽ hướng theo một lý tưởng mà điểm đến là chân trời. Chân trời, nhìn thì gần lắm mà đưa tay với thử thì xa vời vợi, nhìn xuống chân thì là những con đường không tên. Nói với em những điều duy lý nghe chừng khó tiếp thu. Nói với em tình yêu dường như lại còn khó thẩm thấu hơn. Chợt buồn cho những khát vọng không có hoa tiêu. Chợt thương cho sức trẻ trữ đầy phẫn nộ. Giá như có thể nói với em, chỉ có tình yêu mới nuôi dưỡng được tất thảy. Hận thù không làm ta lớn khôn thêm.

    Anh quắc quắc lại bắt chuyện như thể quen đâu sẵn. Ầm ào cái hào khí trượng phu tứ chiến bên cạnh hồng nhan tươi trẻ.

    Thằng bạn mang cho ít đồ ăn khoái khẩu rồi đêm ngồi lại với nhau ôm đàn ôn lại chuyện tình Uyên-Phương
    " Như viên đá trong lòng cát êm đại dương. Say nghi ngút mây trời. Không như đá trong lòng suối mau thành rêu. Đã nuôi mộng tình yêu tuyệt vời..."

    Cười khe khẽ nghe niềm vui xoa dịu vết thương đang rưng rức ung mủ ở chân.

    Sài Gòn vẫn vậy, bình yên hay giông bão là tại ở lòng người. Thôi thì có là gì cũng vẫn nên muốn "cám ơn".

    Ô kìa. Đêm lên tự bao giờ.