Vùng lên hay cúi xuống?

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Vùng lên hay cúi xuống?

    Trên đời này có một loại cam kết là:

    Tôi hứa sẽ xoá tất cả ảnh có liên quan đến đám đông tụ tập biểu tình tại bất cứ đâu trong bất kì hoàn cảnh nào.
    Điều này do tôi hoàn toàn tự nguyện, không hề chịu bất cứ sự ép buộc nào.
    Tôi cam đoan sẽ chịu mọi trách nhiệm pháp lý nếu hình ảnh do tôi chụp được phát tán trên phương tiện thông tin đại chúng.

    (Kí tên...)

    Tôi buộc phải làm tất cả những gì chính quyền địa phương yêu cầu, dù nó trái với sự thật, trái lương tâm và bất đồng trong suy nghĩ. Nghĩ mình thân thấp cổ bé họng, "thứ dân" sẽ được sống cuộc sống của thứ dân, nhưng nếu tôi chống lại, "điêu dân" sẽ phải trả giá nặng nề cùng dòng họ! Tôi không biết mình cúi đầu trước họ thì tôi có nhu nhược, yếu hèn quá không? Khi mà những người cứng rắn chống lại họ phải trả cái giá quá đắt cho bản thân và gia đình.

    Tôi hữu duyên biết được anh T, quê Long An, bị bắt, đánh, nhốt, tra tấn bằng nắm đấm, dùi cui và roi điện tại trung tâm bảo trợ cái gì đó.

    Những ghi chép về các anh hùng dân tộc bất khuất tôi đã đọc nhiều, nhưng chứng kiến người thật việc thật trước mắt tôi muốn quỳ xuống cảm phục anh. Lại mong anh đừng cố chống đối họ, khi áo anh rách bươm, máu nhuốm loang lổ, dấu ấn chiếc đồng hồ in trên cổ tay anh, máu đã khô tự bao giờ... Vậy mà trong mắt anh, tôi thấy một niềm tin bất diệt bừng sáng, anh tin đến một ngày dân tộc này hoàn toàn vĩnh viễn không còn cảnh như hôm nay! Đổi lại những câu chất vấn, anh nhận được những trận đòn chí mạng, tiếng roi điện lốp bốp vang lên, dáng anh xiêu vẹo rồi, mà khí chất không sụt giảm... Đến hôm nay anh vẫn chưa được thả, tôi có thể tưởng tượng được những chuyện anh đang trải qua, nhưng tôi giúp anh bằng cách nào khi thân tôi còn chưa xong?

    Vùng lên thì bị đạp xuống, còn cúi xuống như tôi thì bị chà đạp!

    Ai hãy cho tôi biết: Tôi phải làm gì để lấy lại Quyền Con Người của đồng bào mình? Làm gì để những mất mát, đau đớn, tủi hờn, căm giận của những người có tâm với xã hội này được buông xuống đây? Phải làm gì để mỗi người mỗi tối trước khi đi ngủ không còn lo lắng điều gì và mỗi sáng thức dậy không phải thở dài?

    Khi tôi phải ẩn thân, phải cúi xuống thu liễm cảm xúc và giấu đi nước mắt, tôi chỉ làm được có vậy.

    Nhưng tôi biết, vẫn còn các bạn!


    Trang Nhung Nguyễn