Phong trào MỘT LÁ PHIẾU, MỘT CÁI TÊN cho cuộc Bầu cử Quốc Hội.

    Phong trào MỘT LÁ PHIẾU, MỘT CÁI TÊN cho cuộc Bầu cử Quốc Hội.

    Sau khi các sự kiện diễn ra và mọi việc được phơi bày, đã có nhiều điều trở nên rất rõ ràng. Trong bài viết này, tôi muốn nói về bầu cử. Tôi coi đây tiếp tục là một phần của cuộc đấu tranh ôn hòa lâu dài mà người Việt Nam cần tiến hành để thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội và cả biến đất nước trong hòa bình.

    Tôi muốn nói tóm lược một chút về cơ chế bầu cử ở Việt Nam để nếu ai đó còn có chút mơ hồ thì sẽ hiểu rõ về cái luôn được tuyên truyền là hệ thống chính trị dân chủ nhất thế giới này:

    Ở Việt Nam tồn tại một tổ chức chính trị là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đây là chính đảng hiếm hoi trên thế giới được ghi hẳn quyền cai trị vào Hiến Pháp.

    Đảng cộng sản Việt Nam thực hiện quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội của mình như thế nào? Hiện nay có 4,5 tr Đảng viên cộng sản (5% dân số). Định kỳ 4 năm một lần, Đảng nhóm họp cơ quan quyền lực tối cao của nó, nghĩa là Đại hội đảng. Kỳ đại hội gần nhất được tổ chức chính là Đại hội lần thứ 12, diễn ra từ ngày 20 – 28/01/2016. Có 1510 đại biểu đại diện cho 4,5 tr Đảng viên đã tham dự đại hội. Đại hội đảng bầu ra Ủy viên ban chấp hành Trung Ương đảng (200 người, gồm 180 chính thức và 20 dự khuyết). Đại hội này cũng bầu ra người đứng đầu Đảng Cộng Sản, chức vụ tổng bí thư, và bầu ra cơ quan quyền lực nhất của nó, nghĩa là Bộ Chính Trị (19 thành viên). Tất cả các ủy viên Bộ Chính Trị đều sẽ là những người nắm những vị trí trọng yếu nhất trong bộ máy quyền lực nhà nước. Các vị trí Chủ Tịch nước, Thủ Tướng và Chủ tịch quốc hội cũng được chọn từ các thành viên của Bộ Chính Trị. Những vị trí trọng yếu nhất này, cũng đồng thời được quyết định tại Đại Hội Đảng. Nghĩa là Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ quyết định ai sẽ là Thủ tướng, Chủ Tịch nước và Chủ tịch quốc hội. Mặc dù theo quy định của Hiến Pháp, tất cả các vị trí này sẽ phải được quyết định và bầu chọn tại quốc hội, tuy nhiên bằng sự lắt léo của mình, Đảng cộng sản sẽ dàn xếp để mọi quyết định họ đưa ra đều sẽ phải được quốc hội thi hành. Cơ chế này sẽ được nói chi tiết dưới đây.

    Luật bầu cử quốc hội ngày 25/06/2015 Quy định rằng mọi công dân trên 21 tuổi đều có quyền ứng cử ĐBQH. Tuy nhiên đó chỉ là điều được ghi trên giấy. Có một cơ quan sẽ quyết định ngay từ đầu rằng ai sẽ được quyền có mặt trong danh sách ứng cử cuối cùng. Cơ quan này được gọi là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, đứng đầu là một vị Ủy Viên Bộ Chính Trị, nó là một cơ quan của Đảng. Để chọn ra các thành viên ứng cử vào quốc hội, Mặt Trận Tổ Quốc sẽ phối hợp với các tổ chức chính trị xã hội của Đảng Cộng Sản để quyết định một danh sách giới thiệu ứng viên. Hầu hết các thành viên trong danh sách này đều là các Đảng viên cộng sản. Năm 2016 có hơn một trăm ứng viên tự ứng cử trên khắp cả nước. 99% họ đều bị loại sau các màn đấu tố kiểu lấy tín nhiệm tại địa phương cư trú một cách rất mù mờ và thiếu minh bạch. Nếu có ứng viên nào may mắn lọt qua vòng đấu tố, thì họ cũng chẳng có cơ may nào trong vòng hiệp thương cuối cùng do Mặt Trận Tổ Quốc chủ trì, với các thành viên được quyết định bởi riêng Đảng Cộng Sản. Vòng hiệp thương thứ 3 này sẽ quyết định danh sách cuối cùng được ứng cử vào quốc hội. Danh sách này, tuyệt đại bộ phận đều là các Đảng viên cộng sản.

    Cuối cùng thì danh sách này được đem ra cho cử tri cả nước bầu chọn. Và vì thế dù muốn dù không, cử tri chỉ có thể bầu cho những người trong danh sách được sắp xếp bởi duy nhất Đảng Cộng Sản. Quá trình bỏ phiếu và kiểm phiếu cũng hoàn toàn thiếu vắng sự giám sát của các tổ chức xã hội độc lập hoặc các quan sát viên quốc tế. Vì thế mà toàn bộ quá trình từ quyết định danh sách, tổ chức bầu cử và kiểm phiếu đều nằm trọn dưới sự chi phối của Đảng Cộng Sản. Bằng cách đó, Đảng quyết định tỷ lệ Đảng viên trong quốc hội Việt Nam. Tỷ lệ này chưa bao giờ dưới 90% trong suốt 41 năm qua.

    Điều lệ của Đảng cộng sản quy định rõ, mọi Đảng viên sẽ phải chấp hành các nghị quyết của Đảng. Vì thế, khi Đảng Cộng Sản đã quyết định chọn ai sẽ là người giữ các vị trí Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội và ban hành nghị quyết thì mọi đảng viên ĐCS có chân trong Quốc hội sẽ phải chấp hành. Và với số lượng đảng viên luôn chiếm trên 90% số ĐBQH, Đảng chi phối và thông qua mọi thứ.

    Đó chính là toàn bộ cơ chế thực của việc bầu cử Quốc Hội tại Việt Nam. 4,5 triệu Đảng Viên sẽ chọn ra các đại biểu để tham dự đại hội Đảng. Đại Hội này sẽ bầu ra và quyết định những vị trí đứng đầu nhà nước Việt Nam. Với cuộc bầu cử quốc hội, Đảng cộng sản thao túng toàn bộ quá trình, từ việc quyết định danh sách những người ứng cử, đến việc tổ chức bầu và cả khâu kiểm phiếu, để đảm bảo số Đảng viên đảng cộng sản luôn chiếm tỷ lệ hầu như tuyệt đối tại quốc hội. Do đó, Đảng có khả năng kiểm soát mọi thứ, thông qua mọi thứ và chính cái Ban chấp hành TW đảng với 200 vị ủy viên mới là cơ quan quyền lực nhất tại Việt Nam. Cái ủy ban dân không bầu ra này sẽ quyết định mọi việc.

    Đến đây chắc dù ai còn mơ hồ nhất ắt cũng đã hiểu rõ: “Cuộc bầu cử quốc hội sẽ diễn ra ngày 22/05/2016 tới đây, là một màn kịch được đạo diễn toàn bộ bởi Đảng Cộng Sản. Kết quả của nó cũng đã được biết trước, sẽ có tối thiểu 90% nếu không muốn nói là nhiều hơn số người trúng cử quốc hội là các đảng viên đảng cộng sản. Họ kiểm soát mọi thứ, quyết định mọi thứ. Cử tri, nghĩa là người dân, chỉ đóng duy nhất một vai trò ở đây, nghĩa là một diễn viên quần chúng tham gia để màn kịch được hoàn thành. Trong mọi trường hợp, ý chí của cử tri sẽ không thể ảnh hưởng gì đến kết quả bầu cử”

    Căn nguyên của mọi bất cập xã hội ở Việt Nam xuất phát từ chính cơ chế tổ chức chính trị này. Người dân không có quyền và không tác động được gì vào việc bầu chọn ra cơ quan quyền lực nhà nước cũng nh các vị trí đứng đầu nhà nước. Tất cả đều được quyết định bởi Đảng Cộng Sản, do đó nhà nước chỉ là công cụ của Đảng Cộng Sản, hay nói đúng hơn chính là bộ phận cấu thành của ĐCS. Do không được dân bầu, nên cái bộ máy này không đặt mục tiêu phục vụ nhân dân lên tối cao. Mục tiêu tối cao của nó là phục vụ cho Đảng Cộng Sản, phục vụ cho sự trường tồn của ĐCS và kéo dài sự ngự trị của Đảng đối với xã hội bằng mọi giá. So với sự tồn tại của Đảng, thì lợi ích xã hội hay quyền lợi quốc gia đều chỉ là thứ yếu. Đó chính là lý do tại sao tôi đã nhiều lần gọi hệ thống chính trị này là một hệ thống lỗi. Nó không hề phụng sự quốc gia mà chỉ phụng sự chính nó. Và đây chính là gốc rễ mọi nguyên nhân cho sự tụt hậu, bất công, tham nhũng và yếu kém về chủ quyền của Việt Nam.

    Tôi muốn thay đổi thực trạng này. Rõ ràng hệ thống chính trị lỗi này đang khiến Việt Nam ngày một yếu ớt, đất nước đang dần trượt tới mép vực. Các Đảng viên ĐCS sẽ vơ vét mọi thứ, phung phí mọi thứ và tiêu đến những đồng của cải cuối cùng của xã hội trước khi tháo chạy và để lại một đất nước hoang tàn. Lúc đó sẽ là một vực thẳm của đói nghèo, của bạo loạn, và những kẻ xâm lăng sẽ tận dụng thời cơ để nuốt trọn những gì chúng muốn.

    Vì người dân sẽ không thể thay đổi gì với kết quả cuộc bầu cử dàn dựng khép kín ngay từ đầu này, tôi kêu gọi mọi người lựa chọn bất hợp tác. Có hai giải pháp:

    1. Không đi bầu – Để làm được điều này, mỗi cử tri cần giữ thẻ cử tri của mình, không cho phép ai động đến nó. Và bạn chỉ việc mặc kệ cuộc bầu cử diễn ra và từ chối tham gia làm diễn viên trong màn kịch này. Phương án này có một số phiền toái. Đầu tiên là tên bạn sẽ bị ghi sổ đen bởi các quan chức địa phương. Họ sẽ đến tận nhà gọi bạn ra bầu, và những ai không đi hẳn sẽ bị ghi sổ. Thứ hai là ngay cả bạn không ra thì cũng không có gì chắc chắn là các cán bộ tổ chức bầu cử sẽ không tự lấy phiếu và bỏ thay dưới danh nghĩa của bạn. Như vậy là trái luật, tất nhiên, nhưng ở Việt Nam làm gì có luật, chỉ có ý chí của Đảng Cộng Sản.

    2. Đi bầu – Việc này là một chọn lựa dễ chịu hơn vì bạn sẽ không bị chú ý, không ai ghi nhớ tên bạn vì có vẻ bạn đang hợp tác. Và đây chính là điều tôi khuyên: Hãy gạch toàn bộ tên các ứng viên, và chỉ để lại một cái tên duy nhất. Điều này khiến lá phiếu của bạn hợp lệ, đồng thời vẫn chi phối được kết quả bầu cử. Đảng sẽ phải gian lận khâu kiểm phiếu nhưng đồng thời họ sẽ nắm rất rõ số liệu về những cử tri thức tỉnh và thấu hiểu trò lừa bịp của họ. Nếu con số này lên tới hàng triệu, vậy là bạn đã gửi một thông điệp đắt giá đến Đảng Cộng Sản: Thời của cai trị ngu dân đã qua, và họ phải thay đổi nếu không trước sau cũng sẽ bị lật đổ.

    Khẩu hiệu mà tôi kêu gọi ở đây rất đơn giản: “Một lá phiếu, Một cái tên”. Hãy gạch hết chỉ chừa lại một người duy nhất, đây chính là thông điệp cho thấy sự thức tỉnh của người dân và ý chí từ chối tham gia màn kịch được xếp đặt từ đầu đến cuối này.

    Các bạn sẽ hỏi, vậy chúng ta sẽ gạch ai và bầu ai? Có đến 90% nếu không muốn nói là 99% những kẻ có tên trong danh sách ứng cử đều là những kẻ đê tiện vì họ chính là những diễn viên chính trong màn kịch vô đạo đức về chính trị này. Tuy nhiên, tôi sẽ vẫn đưa ra một danh sách để các bạn tham khảo, bởi theo quan điểm của tôi, giữa việc buộc phải chọn những kẻ chẳng ra gì, chúng ta không thể chọn ra người tốt, vậy hãy chọn kẻ nào ít tồi tệ nhất.

    Tôi tin chắc rằng điều này sẽ có đóng góp tới sự tiến bộ xã hội ở Việt Nam. Sự thức tỉnh và tích cực hành động của mỗi cử tri sẽ được cộng sổ vào những đóng góp cho xã hội thay đổi, để Đảng cộng sản và hệ thống chính trị này phải thay đổi. Những cố gắng hợp pháp và hoàn toàn khả thi này của mỗi công dân sẽ chính là những điều có thể giúp đất nước né tránh vực thẳm và thay đổi dần dần trong hòa bình.

    Tiêu chí để chọn lựa trong danh sách của tôi như sau:

    1. Mỗi đơn vị bầu cử chỉ chọn duy nhất một ứng viên, hãy gạch bỏ toàn bộ các ứng viên khác.
    2. Một số ứng viên thực sự có phẩm chất được chọn lựa (rất ít, có 4 ủy viên bộ chính trị được tôi lựa chọn)
    3. Những ứng viên có chuyên môn luật, kinh tế được ưu tiên
    4. Những ứng viên không có hoặc có trình độ càng thấp càng tốt về lý luận chính trị được ưu tiên;
    5. Ứng viên càng trẻ càng tốt, nhưng diện con ông cháu cha là một bất lợi;
    6. Ứng viên thuộc diện quân xanh (giáo viên, nông dân …) được ưu tiên vì họ ít có khả năng gây hại nhất, họ cũng dễ đồng cảm với xã hội;

    Trên cơ sở đó, sau khi tham khảo danh sách 810 ứng viên ĐBQH, tôi xin giới thiệu với các bạn danh sách 183 ứng viên tương ứng với 183 đơn vị bầu cử mà tôi lựa chọn: