Đừng thờ ơ với chính trị

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Đừng thờ ơ với chính trị

    Hồi còn ở Việt Nam, chả bao giờ tôi đi thai cử. Tổ trưởng dân phố phát phiếu, tổ chức họp và thông báo là cụm dân cư chúng ta THỐNG NHẤT bầu (ối quên, xin lỗi nhà mạng vì quen miệng dùng từ huý) thống nhất "thai" ông A bà B, ngày mai các cô các bác đem cả tập phiếu đi bỏ thay cho người nhà. Hết họp.

    Nếu được quay lại thời xưa, tôi nhất định sẽ thực hiện quyền công dân của mình một cách có trách nhiệm hơn. Tại sao, vì thật thế nào chưa biết, nhưng trên nguyên tắc, người dân chỉ có hai phương pháp để có thể kiểm soát chính quyền: (1) bầu cử , (2) biểu tình.

    Cả hai quyền đều là Hiến định. Biểu tình hiện nay là một khoảng xám vì tuy được quy định trong Hiến Pháp nhưng Quốc hội không thèm làm luật biểu tình. Vì vậy, cách duy nhất để có thể thực hiện được quyền kiểm soát nhà nước một cách trọn vẹn là "Bầu một quốc hội mà quốc hội đó có thể hứa chắc chắn về việc sẽ thiết lập LUẬT biểu tình".

    1. Vậy các ứng viên Quốc hội có ai dám hứa điều này không?
    2. Các ứng viên có ai gặp gỡ, tiếp xúc với cử tri theo điều 66 and 67 của Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân không?
    3. Bạn có được biết các cử tri sẽ giải quyết ra sao những vấn đề thiết thân như cá chết, thực phẩm độc hại đang hiện diện ngay trên mâm cơm hàng ngày, những cái vây bạch tuộc của nhà thầu Trung Quốc, vấn đề biển đảo, sự suy sụp của hệ thống giáo dục, sự ô nhiễm không khí ở các thành phố lớn?
    4. Ban thường trực Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và UBND có tổ chức hội nghị tiếp xúc cử tri, theo điều 66 and 67 của Luật Bầu cử không?
    5. Cuối cùng, bạn có biết ứng viên là ai không ngoài một cái ảnh chứng minh và vài dòng tiểu sử? Họ có công khai tài chính, nêu rõ quan điểm như những người tự ứng cử mà cuối cùng bị cơ chế loại thẳng cánh như Trần Đăng Tuấn và Mai Khôi? Nếu không thể tiếp xúc với họ và không có thông tin gì về quan điểm của họ, bạn google có ra kết quả gì không?

    Nếu cả 5 câu trả lời đều là KHÔNG, thì điều đó có nghĩa là cuộc bầu cử này không đạt chuẩn chất lượng. Nhất là câu thứ 5. Tại sao? Vì nếu chỉ căn cứ vào trình độ mà được lựa chọn thì bạn mắc lỗi NGUỴ BIỆN dựa vào uy tín (Appeal to Authority). Việc các ứng viên chỉ có cái lý lịch cho dân lựa chọn là một cái bẫy nguỵ biện phản khoa học. Vào cái thời đại mà bạn có thể lên mạng tìm được con cún đã chết của nhà thằng em họ con bé hàng xóm người yêu hồi cấp 2 tên là gì (!), nhưng lại không thể tìm ra quan điểm hành động của kẻ sẽ thay mặt bạn giám sát chính phủ và bảo vệ quyền lợi của bạn, thì bạn là kẻ khù khờ hay nhân vật ứng viên kia là kẻ đáng nghi ngờ?

    Là một công dân có trách nhiệm với chính mình, xin bạn đừng thờ ơ với chính trị. Ngày xưa, khi đảng cộng sản còn đang tranh đấu, ai cũng nói chuyện chính trị như hát hay. Mẹ tôi trình độ lớp 3 những mở miệng ra là duy tâm với lại duy vật. Ông cụ thân sinh tôi là Hiệu trưởng trường Đảng Hải quân, nhìn thấy cả hình Các Mác Lê Nin trong từng cọng rau mà ông bí mật nhặt nhạnh ở đống rác ngoài cửa hàng mậu dịch vì lương Đại tá không đủ trang trải cuộc sống, nhưng vẫn không ngừng khát khao vì một tương lai công nông hoàn mỹ. Giờ đây, chính trị trở thành từ huý, như một con ngáo ộp ở dưới gầm giường không ai dám động tới. Chúng ta bị sự sợ hãi mơ hồ làm cho lú lẫn mà quên rằng chính trị chính là những điều thiết thân hàng ngày, là nước mắm không được làm từ cá chết nhiễm kim loại, là muối ăn không được khô tụ bởi nước biển nhiễm độc, là đưa con cái đến trường không phải lo càng học con càng ... hư, là mơ ước một tương lai những thiên thần bé nhỏ bạn yêu hơn cả bản thân mình không phải nơm nớp, quỵ luỵ, gù lưng mọp gối để được để yên cho mà sống.

    Đấy. Bây giờ là quyết định của bạn. Nếu bạn thực sự tin tưởng vào kiến thức của mình về chất lượng của cuộc bầu cử và chất lượng cử tri thì hãy nghiêm túc cầm lá phiếu đi bầu. Nếu bạn không tin, thì hãy thẳng thắn nói lên lý do tại sao tôi không đi bầu, và đòi hỏi sự minh bạch. Bạn hầu như chỉ có hai lựa chọn đó thôi. Việc thờ ơ với cuộc sống, vô tâm với chính trị, vô trách nhiệm với bản thân mình không bao giờ là lựa chọn bền vững. Sau này, bạn có muốn chửi bới một cái Quốc hội ngu lâu toàn nghị gật thì cũng không há miệng mắc quai, vì chính bạn lựa chọn họ đấy thôi, hoặc bạn có quyền, sao không lựa chọn đứa giỏi hơn? Hãy nhớ lời của nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng: "Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai".

    Bầu cử không phải là nghĩa vụ bắt buộc phải thi hành. Không ai có có thể bắt bạn phải đi bầu cử. Đã là quyền thì công dân có thể thực thi nhưng cũng có thể từ chối không thực thi. Nguyên tắc thực thi pháp luật là công dân có quyền làm tất cả những gì luật không cấm. Trong tất cả các văn bản quy phạm pháp luật, Hiến pháp cũng như Luật pháp không có điều khoản nào quy định bầu cử là nghĩa vụ của công dân, cũng không có chế định nào đối với công dân không tham gia bầu cử. Mọi hành vi gây khó khăn bằng như không ký các loại giấy tờ, trừ điểm thi đua, hạ hạnh kiểm sinh viên ..vv.. đối với những cử tri không tham gia bầu cử đều là những hành vi xâm hại quyền tự do của công dân, phải bị xử lý theo luật định. Hiến Pháp Điều 15.1. Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân.

    Điều 15 khoản 1 cho rằng QUYỀN không tách rời NGHĨA VỤ. Nhiều nhà chức trách dám cho răǹg điều này có nghĩa là Quyền bầu cử không tách rời Nghĩa vụ bầu cử. Nếu hiểu như vậy thì chúng ta trả lời sao với những câu hỏi sau:

    1. Quyền Biểu tình có trong Hiến Pháp, vậy người dân cũng có Nghĩa Vụ biểu tình? Ai không biểu tình là vi hiến???
      Quy định này ko có nghĩa là 1 quyền đồng thời cũng là nghĩa vụ. Quyền được học tập không có nghiã là phải có “nghĩa vụ” hoc̣ tập, học không được thì là vi phạm pháp luật. Bầu cử là việc trọng đại của thể chế, nếu đó là nghĩa vụ thì phải được viết ra rõ ràng, chứ không thể được suy luận tuỳ tiện từ một điều khoản hết sức chung chung như vậy.
      Theo Hiến pháp, “ nghĩa vụ” của công dân chỉ là ̣(a) đóng thuế, (b) nghĩa vụ quân sự và (c) trung thành với Tổ quốc. Hết.
    2. Dưới Hiến Pháp là LUẬT. Luật dùng để cụ thể hiến pháp. Luật Bầu cử hoàn toàn không có quy định bắt buộc người dân đi bầu cử. Vậy chúng ta căn cứ vào đâu để cho rằng dân không đi bầu là vi phạm Luật pháp? Toàn văn Luật bầu cử đây: http://www.moj.gov.vn/vbpq/lists/vn%20bn%20php%20lut/view_detail.aspx?itemid=19441

    Bức ảnh trên chụp cuộc tổng tuyển cử đầu tiên của VN năm 1946 với 5 đảng phái khác nhau, và 57% ứng viên tự do không thuộc bất cứ đảng phái nào (kiế̉u như Mai Khôi và Trần Đăng Tuấn). Các ứng cử viên có các hình thức tiếp xúc với cử tri và vận động bầu cử khác nhau. Ở một số địa phương, nhân dân còn nghĩ ra những bài ca, bài vè, câu đối ... để giới thiệu người ứng cử cho cử tri dễ nhớ tên các ứng cử viên cần bầu. Dân trí ta lúc đó đa số mù chữ, nhưng khát khao, ý thức, và hiểu biết về quyền dân chủ so với chúng ta bây giờ thì hơn đứt.


    Nguyễn Phương Mai