Không gian cấm kỵ

    Không gian cấm kỵ

    Rất tiếc khi cuộc gặp giữa Obama với xã hội dân sự Việt Nam hôm qua vắng bóng Phạm Đoan Trang và Nguyễn Quang A - những người có thể đem đến nhiều gam màu hơn cho bức tranh xã hội dân sự trong hình dung của Tổng thống Hoa Kỳ.

    Tuy vậy, vai trò dấu mốc của buổi gặp hôm qua trong tiến trình phát triển xã hội dân sự Việt Nam vẫn rất đáng lưu tâm.

    Chỉ mới 10 năm trước đây, 'xã hội dân sự' còn bị Ban Tuyên giáo đưa vào danh mục từ cấm, ngay sau khi chợt hiện lên trong một bài phỏng vấn trên báo Tuổi Trẻ.

    Để rồi từ đó cho tới tận ngày nay, 'xã hội dân sự' rất thường được nhắc đến với giọng điệu mỉa mai sau đuổi cụm từ 'cái gọi là' trên báo chí nhà nước, cũng như luôn bị chụp mũ là một loại 'sách lược thực hiện diễn biến hòa bình' trong nhãn quan của cơ quan an ninh.

    Thế mà hôm qua, những người đại diện của chính cái không gian cấm kỵ bị hắt hủi đó, đã bước tới, ngồi chung mâm chung bát với Tổng thống siêu cường số 1 thế giới, bàn thảo những cách thức xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

    Sau buổi gặp, đã có một số ý kiến vào ra về việc những người được đến tham dự có xứng đáng đại diện xã hội dân sự Việt Nam hay không.

    Mình không đồng tình với lối nghĩ đó.

    Xã hội dân sự đẹp ở chỗ đa đạng, đa sắc. Càng đa dạng, đa sắc càng đẹp.

    Mình tin là những người như anh Bình, chị Khôi, chị Oanh đều rất sắc nét trong lãnh vực của họ, trong cái màu họ tô trên bức tranh xã hội dân sự Việt Nam mà chúng ta đang muốn vẽ ra trước thế giới.

    Mà đâu phải chỉ họ, tất cả chúng ta, những ai đã từng - bằng những phương thức và cách tiếp cận khác nhau - giúp đỡ người khốn khó, bảo vệ môi trường, tranh đấu chống kỳ thị, hỗ trợ dân oan, thúc đẩy ngôn luận, chống tham nhũng...đều đang vẽ màu sắc của riêng mình lên bức tranh chung.

    Xã hội dân sự đủ rộng cho bất kỳ ai trong số chúng ta, chỉ cần có lòng với cộng đồng xã hội, đều có thể trở thành một gương mặt đại diện cho nó, bằng màu sắc mà riêng chúng ta.

    Bởi vậy, thay vì cố xóa đi một màu sắc nào đó, chi bằng mỗi chúng ta nên tô đậm hơn màu sắc của chính mình và khuyến khích thêm nhiều người khác góp thêm màu sắc của họ, cho bức tranh chung của cộng đồng xã hội dân sự đất nước chúng ta ngày một đẹp rực rỡ hơn.

    Cái xấu không sợ cái xấu hơn, nó sợ cái đẹp.