Chính Trị 01-06-2016

    Một hòn đá ném xuống, mặt nước nổi sóng rồi lại trở lại tù đọng như xưa?

    Song Chi

    nhà báo tự do

    website Oslo, Norway
    Một hòn đá ném xuống, mặt nước nổi sóng rồi lại trở lại tù đọng như xưa?

    Tổng thống Obama đã đến và đã đi rồi. Chút hy vọng, chút niềm vui được dịp nhìn thấy hình ảnh một người lãnh đạo tử tế, đến từ một quốc gia có rất nhiều điều đáng để học hỏi rồi cũng qua đi, người Việt còn lại với những vấn đề muôn thuở của VN.

    Biển bị nhiễm độc đến mức độ nào mà một con cá voi to như vậy còn bị chết, nếu con cá voi mà còn chết thì con người sống sao nổi. Đã gần hai tháng trôi qua rồi mà nhà cầm quyền vẫn chơi bài “lờ”, không trả lời về nguyên nhân cá chết cũng như cách giải quyết ra sao. Gần hai tháng trời, bao nhiêu hộ ngư dân phải treo lưới nằm không, tiền cứu trợ 5 triệu nhỏ nhoi đã đến chưa, mà đến thì sống được bao nhiêu ngày rồi sau đó thì sao. Kẻ gây ra thảm họa cho đất nước này, dân tộc này vẫn nhởn nhơ. Ai trả lời, ai chịu trách nhiệm, ai giải quyết?

    Lại thêm một vụ nước ngọt C2, Rồng Đỏ có hàm lượng chì vượt mức cho phép. Độc tố ở khắp mọi nơi, từ trong không khí, dưới lòng đất, ngoài biển, ngấm vào cát vào muối, độc tố trong thức ăn, thức uống hàng ngày của người VN. Ai trả lời, ai chịu trách nhiệm, ai giải quyết? Dân sống thế nào được thì sống, không được thì chết, mặc kệ dân, các quan lớn quan nhỏ đã có tiền, có sẵn nơi để khi cần thì thoát hết cả, sợ gì. Và trong tù ngục tăm tối kia, còn bao nhiêu tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị đang bị đọa đày, trong đó có một kỹ sư, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức đang tuyệt thực đến chết vì tương lai chung của đất nước. Ai sẽ cứu được Trần Huỳnh Duy Thức?

    Rồi những sự cố tưởng chừng nhỏ thôi, nhằm vào những cá nhân như vụ cô ca sĩ Mỹ Linh bị ném đá dữ dội vì định thử nghiệm hát “quốc ca” của nhà nước cộng sản theo một cách khác, hay vụ đài truyền hình VTV tổ chức cả một chương trình, mà dân mạng gọi là “đấu tố”, một MC, facebooker vì đã dám chia sẻ clip cá chết sau 2 phút bơi trong nước biển múc gần khu vực Vũng Áng…Nhưng qua đó, cho ta thấy sự mông muội, thói quen bóp nghẹt mọi tự do suy nghĩ, tự do có ý kiến, thói quen định hướng cho người khác ở xứ này còn nặng nề đến mức nào, hay nói cách khác, khái niệm tự do dân chủ không hề có ngay trong đầu óc của đa số người Việt!

    Chuyến viếng thăm của Tổng Thống Barack Obama, dù hết sức hồ hởi, phấn khích trên báo chí và trong đời sống của người dân tại 2 thành phố lớn Sài Gòn, Hà Nội, nhưng ngay lập tức, mọi sự lại trở lại như cũ, trong cái hồ nước tù đọng VN.

    Đừng trông chờ cũng đừng thất vọng, trách móc Tổng Thống Barack Obama, trách móc Hoa Kỳ. Hoa Kỳ nói chung và riêng bản thân Tổng thống Obama đã chứng tỏ quá thiện chí, quá kiên nhẫn đối với đảng và nhà nước cộng sản VN và đã cho đi nhiều hơn rất nhiều những gì họ nhận được từ cái nhà cầm quyền hẹp hòi, không đáng tin cậy, thậm chí phản trắc này. Có thể có nhiều người không vui và cho rằng Tổng Thống Barack Obama cũng như Hoa Kỳ đã lại thêm một lần nữa phản bội người dân VN khi quá sức dễ dãi, đã “chiều ý” nhà nước cộng sản VN hết vụ TPP đến vụ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí, trong khi nhà nước này vẫn không hề có chút tiến bộ nào về mặt nhân quyền, hay nới lỏng tự do dân chủ cho nhân dân.

    Tôi nghĩ rằng Hoa Kỳ và Tổng Thống Barack Obama có những lý do để làm như vậy, vì chiến thuật, đường đi nước bước, tầm nhìn hàng chục năm của nước lớn, họ nhắm mắt bỏ qua vấn đề nhân quyền để nhà cầm quyền VN từ từ thoát ra thay vì ngã hẳn vào tay Trung Cộng.

    Cũng đừng ảo tưởng rằng Hoa Kỳ làm thế là vì cần VN, vì VN quan trọng đối với Hoa Kỳ. Thực tế rõ ràng chỉ người ở trên mây mới không thấy, hiện nay giữa VN và Hoa Kỳ ai cần ai hơn. VN đúng là có vị trí quan trọng nhưng không có VN, trong khu vực biển Đông này Mỹ cũng có những đồng minh lâu đời, đáng tin cậy và giàu mạnh hơn. Mỹ thật ra chỉ cần VN không ngã hẳn về Tàu, chứ họ cũng chả cần gì hơn.

    Và việc xóa bỏ cấm vận vũ khí thật ra có ý nghĩa chính trị, có tính biểu tượng nhiều hơn là thực tế VN có mua vũ khí Mỹ hay không và mua được bao nhiêu, ý nghĩa đó là thay đổi mối quan hệ, là một sự khẳng định quan hệ giữa hai nước đã hoàn toàn bình thường, là ủng hộ VN một cách ý tứ, đồng thời khiến cho Trung Cộng bớt hung hăng bắt nạt VN quá mức. Như thế là Hoa Kỳ đã giúp VN quá nhiều.

    Còn đối với người dân VN, Tổng Thống Barack Obama cũng ý tứ truyền đi những thông điệp về những giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền mang tính phổ quát của toàn nhân loại, đã đem tới hình ảnh một vị lãnh đạo hoàn toàn khác với những người lãnh đạo đảng cộng sản VN hay Trung Quốc để người Việt tự so sánh, đối chiếu và suy ngẫm. Quan trọng nhất, Tổng Thống Barack Obama đã nhắc đi nhắc lại những ý sau:

    “Vietnam is an independent, sovereign nation, and no other nation can impose its will on you or decide your destiny…
    …And ultimately, the future of Vietnam will be decided by the people of Vietnam.
    …Your destiny is in your hands. This is your moment. And as you pursue the future that you want, I want you to know that the United States of America will be right there with you as your partner and as your friend.”

    “Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt ý chí của mình lên VN hay quyết định số phận của Việt Nam.
    ...Và cuối cùng, tương lai của Việt Nam sẽ được quyết định bởi người Việt Nam.
    ...Số phận của bạn là trong tay bạn. Đây là thời điểm của bạn. Và khi bạn theo đuổi tương lai mà bạn muốn, tôi muốn bạn biết rằng Hoa Kỳ sẽ đến với bạn, là đối tác và bạn bè của bạn”

    Chỉ có người VN thay đổi được vận mệnh, số phận đất nước, dân tộc VN. Không ai khác, không nước nào khác làm thay chuyện đó.

    Phải chăng dân tộc VN chúng ta có phần nào bạc nhược, ỷ lại? Trước đây với chính thể VNCH cũng vậy, phải chăng vì quá ỷ lại vào Mỹ nên Mỹ mệt mỏi và muốn buông? Nước mất đến nơi mà vẫn không biết lo xa nên đến khi Mỹ buông là không sống nổi, tất nhiên có lý do khách quan là một bên bị cắt hết viện trợ trong khi bên kia vẫn được tiếp viện dồi dào, lại chưa bao giờ từ bỏ ý định cưỡng chiếm miền Nam.

    Bây giờ ta lại ngồi chờ Mỹ giúp, phương Tây giúp, ta sung sướng khi Mỹ và phương Tây lên tiếng giùm vụ biển Đông, khi Mỹ cho tàu bè đi qua vô hại trong khu vực. Nhà nước cộng sản VN hèn hạ bất lực đã đành, chưa đánh mà đã tự hù dọa mình Tàu nó mạnh lắm, đánh nó không nổi đâu. Chưa đánh mà đã mang sẵn ý nghĩ cố gắng nhịn nhục bằng mọi giá.

    Chả bù cho trước kia thời đánh Mỹ, người ta có thể nói Việt Cộng tàn ác, sắt máu, mù quáng…nhưng ít ai nói Việt Cộng hèn. Việt Cộng đánh Mỹ được một phần do tuyên truyền giỏi, điếc không sợ súng, đánh với tinh thần “dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn…”, “còn cái lai quần cũng đánh”…Bây giờ thì ông quan to quan nhỏ nào cũng có quá nhiều thứ để mất-tài sản của chìm của nổi, quyền lực, chức vụ, rồi nào vợ con, nhân tình…đâm ra hèn, lại thêm tự mình hù dọa mình.

    Nhà cầm quyền thì thế còn người dân thì có tâm lý ngồi chờ, chờ Mỹ, chờ các nước phương Tây giúp, chờ cho Trung Cộng sụp đổ rồi chờ cho chế độ này tự thay đổi. Đảng và nhà nước cộng sản sẽ không thay đổi. Tại sao họ phải thay đổi khi mà bây giờ Mỹ đã nói thẳng sẽ không có ý định can thiệp vào công việc nội bộ của VN, Mỹ công nhận thể chế chính trị của VN, đã mời ông Tổng Bí thư đảng cộng sản sang thăm Nhà Trắng, lại bình thường hóa quan hệ. Còn Bắc Kinh khi thấy Mỹ bỏ cấm vận vũ khí VN, lại quay sang dịu giọng với Hà Nội, thế là Hà Nội chả mất gì, vẫn tiếp tục đu dây giữa hai nước để hưởng lợi đồng thời tiếp tục đàn áp nhân dân. Một chế độ phản dân hại nước mà lại được đủ thứ, vậy mắc gì họ phải thay đổi, họ sẽ tiếp tục ngồi đó đè đầu cưỡi cổ nhân dân, vơ vét mọi thứ.

    Số phận VN nằm trong tay và chỉ trong tay người VN mà thôi.