“Nhờ Mỹ nước còn” và “Chống Mỹ cứu nước”

    Trần Trung Đạo

    website Boston, Massachusetts, USA
    “Nhờ Mỹ nước còn” và “Chống Mỹ cứu nước”

    Buổi sáng trời mưa trên sông Imjin, máy hình chụp không tới nhưng nhờ ống nhòm đặt trên trạm quan sát dọc vùng phi quân sự (DMZ) giữa Nam và Bắc Hàn nên thấy khá rõ sinh hoạt của người dân Bắc Hàn dọc biên giới. Nhiều nhóm nhỏ đang làm ruộng trên cánh đồng, một số chăn bò, một số khác cấy mạ.

    Người thuyết trình cho biết những khu chung cư bên kia sông không có người ở vì chỉ được dựng lên với mục đích tuyên truyền. Người dân Bắc Hàn sống trong những căn nhà lá nghèo nàn nằm sâu sau mấy thửa ruộng.

    Cách một dòng sông nhỏ nhưng đời sống vật chất và nhất là tinh thần giữa Nam và Bắc Hàn còn xa hơn cả hai bờ Thái Bình Dương. Chợt thấy thương cho số phận những con người bất hạnh bên kia.

    Nghĩ đi rồi nghĩ lại, mình thương họ nhưng biết đâu mỗi khi nhìn sang bên kia sông Imjin họ lại cũng thương cho dân Nam Hàn khốn khổ đang chịu đựng “dưới gót giày đế quốc Mỹ”. Họ hãnh diện vì hạt lúa họ gieo, nắm mạ họ cấy là chính từ bàn tay “độc lập, tự do” của họ chứ không phải “ăn bám đế quốc Mỹ” như mấy chục triệu người miền Nam. Đại đa số dân Bắc Hàn sinh ra, lớn lên, già nua và chết đi trong “niềm kiêu hãnh” đó.

    Nhiều triệu người Việt miền Bắc một thời đã nghĩ thế và không ít trong số họ vẫn còn đang nghĩ thế. Hơn hẳn Bắc Hàn, tại Việt Nam, không chỉ những người dân sống trong các vùng rừng núi xa xôi hẻo lánh mà không ít người có trình độ học vấn cao, mang hàm phó giáo sư, giáo sư, tiến sĩ cũng bị nhiễm loại vi trùng “không có gì quý hơn độc lập tự do” tương tự.

    Anh "Tour Guide” là một cựu chiến binh quân đội Nam Hàn làm việc thiện nguyện tại viện bảo tàng chiến tranh Nam Hàn. Anh nói tiếng Anh lưu loát nên kể rất chi tiết về cuộc chiến Triều Tiên (1950-1953). Anh rất hứng khởi vì có một người khách cũng biết khá nhiều về cuộc chiến Triều Tiên. Khi được hỏi “Nếu Mỹ không can thiệp bằng quân sự kịp thời, theo anh, liệu tình huống sẽ ra sao?” Người “Tour Guide” chỉ về phía Bắc Hàn và nói “Nếu Mỹ không can thiệp, miền Nam không thể ngăn chận được CS miền Bắc”, “Rồi sao?” “Còn sao nữa, hôm nay chỉ có một Triều Tiên Cộng Sản như Bắc Hàn vậy đó”, anh “Tour Guide” trả lời.

    Tôi chợt nghĩ về chuyện đất nước mình. Mỹ cũng can thiệp để bảo vệ miền Nam Việt Nam nhưng trong một tình huống khác, khó khăn hơn vì Thế chiến Thứ Hai chấm dứt từ lâu và không thể thắng vì chỉ tập trung phòng thủ. Bài học chiến tranh Triều Tiên cho Mỹ thấy, đối với Trung Cộng, Bắc Hàn và Bắc Việt là vòng đai an ninh (buffer zone) của Trung Cộng và Mỹ không muốn tái diễn cuộc chiến với Trung Cộng vô cùng tốn kém lần nữa.

    Dân Nam Hàn may mắn hơn VNCH vì Kim Nhật Thành sau khi không nuốt được Nam Hàn đã chấp nhận ngưng chiến. Họ Kim độc tài tàn bạo nhưng còn biết dừng lại. Hồ Chí Minh và lãnh đạo CSVN thì không. CSVN nhất định “chống Mỹ cứu nước” cho đến khi nào CS hóa toàn cõi Việt Nam.

    Sinh mạng của nhiều triệu người Việt, tương lai bao nhiêu thế hệ Việt Nam, viễn ảnh một Việt Nam nghèo nàn thua sút phần lớn nhân loại không nằm trên bàn tính của Bộ Chính trị đảng CSVN. Bài học chiến tranh Triều Tiên chưa phai mùi thuốc súng với hơn 3 triệu người thiệt mạng chỉ trong vòng 37 tháng đánh nhau không làm họ phân vân. Khả năng Mỹ trực tiếp đưa quân tham chiến và nhiều triệu tấn bom sẽ được ném xuống hai miền không khiến họ do dự.

    Lãnh đạo CSVN chỉ cần chiến thắng, dù chiến thắng trên máu xương của đồng bào ruột thịt, trên xác đám trẻ thơ vừa mới chào đời, trên cảnh tương tàn phân hóa tận cùng của đất nước.