Tiếng súng Yên Bái và "Cách mạng tháng tám"

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Tiếng súng Yên Bái và "Cách mạng tháng tám"

    Qua vụ đảng viên CS bắn giết nhau ở Yên Bái, hầu như không một người nào trên facebook bày tỏ sự đau buồn, ngược lại, mọi người dường như hả hê vì "công lý đã được thực thi", mới thấy rằng hành vi thoái vị của ông Bảo Đại, giao quyền cho ông Hồ, tháng tám 1945, là một hành động của kẻ ngu phu. Cách mạng tháng tám lý ra không hiện hữu và chiến tranh VN lý ra cũng không xảy ra. Nguyên nhân đều do sự thiếu cân nhắc của Bảo Đại.

    Việc ngăn cản Nhật giữ gìn trật tự an ninh theo lệnh của Đồng Minh, (với lý do do người đời sau này "dựng lên" là nhân từ, đạo đức) Bảo Đại hiện hình là một kẻ thất phu nhu nhược, không phải là một đấng quân vương sáng suốt, có khả năng phán xét sự việc để có một hành động đúng. Giết một người, thậm chí ngàn người, nếu cứu được triệu người, cứu được giang sơn xả tắc, thì đấng quân vương, nếu phải thí mạng của mình, cũng phải làm.

    Ông Bảo Đại, nói là học hành bên Tây, nhưng kiến thức không có gì. Bản chất của cộng sản là thế nào, ông này hoàn toàn mù tịt. Kiến thức về "trật tự quốc tế", tiền thân của "công pháp quốc tế", lập ra từ Hòa ước Westphalie 1648, ông cũng không có một khái niệm gì. Đây là các kiến thức cơ bản phải có ở mọi đấng lãnh đạo quốc gia. Vì không biết, nên ông đã thoái vị, giao sự nghiệp 4 trăm năm của tổ tiên ông cho ông Hồ. Trong khi đó, cạnh tranh với thế lực cộng sản của ông Hồ, còn có nhiều tổ chức quốc gia, có thực lực. Nếu hiểu biết về tập quán quốc tế, có chút ít kiến thức về tình hình quốc tế thời đó, ông Bảo Đại đã không thể ra tuyên ngôn độc lập, lại càng không thể cộng tác với Nhật đứng trong khối Đại Đông Á.

    Nhật nhìn nhận độc lập của Bảo Đại, nhưng không trả lại Nam Kỳ. Điều này lại được ông Hồ khẳng định qua Hiệp ước Sơ Bộ. Nhật trả độc lập cho VN bao gồm luôn HS và TS. Nhưng chính phủ VNDCCH, kế thừa Bảo Đại, lại nhìn nhận các vùng lãnh thổ này thuộc TQ. Việc này mở ra vô số kẻ hở về pháp lý cho phía những người ủng hộ Bảo Đại và VNDCCH.

    Sau này Bảo Đại lại nhận lời Pháp, đứng ra lãnh đạo "Quốc Gia Việt Nam", từ tháng 4 năm 1949, mà đáng lẽ trọng trách này được giao hoàn thân Vĩnh San, tức vua Duy Tân. Tiếc là vua Duy Tân qua đời vì tai nạn máy bay (người ta cho là hiện hữu một âm mưu giết Duy Tân, vì ông này là người sáng suốt, cương nghị và có kiến thức hơn Bảo Đại).

    Bảo Đại đã giao quyền lực "Đế quốc Việt Nam" tháng 8 năm 1945 cho ông Hồ rồi, thì lý do gì lại ra lãnh đạo "Quốc gia Việt Nam" tháng 4 năm 1949 để cạnh tranh với ông Hồ ?

    Quốc gia VN chỉ có một. Quyền lực chủ tể (chủ quyền) của VN cũng chỉ có một. Đã giao cho ông Hồ "Đế quốc Việt Nam" rồi, thì "Quốc gia Việt Nam" của Bảo Đại sau này là quốc gia Việt Nam nào ?

    Vì vậy phía CSVN gọi "quốc gia Việt Nam" của Bảo Đại là "ngụy". Các nhà nước VNCH sau này vì vậy cũng đều là "ngụy".

    Nhưng nếu đứng dưới ánh sáng của công pháp quốc tế thì quốc gia gọi là "Đế quốc VN" của Bảo Đại thì không hợp pháp, không được quốc tế nhìn nhận. Tức là nhà nước VNDCCH dựng căn bản trên đó, cũng không chính danh.

    Bởi vì "chủ quyền" của VN, sau khi Nhật đảo chính Pháp, thì lọt vào tay Nhật. Sau khi Nhật thua trận, "chủ quyền" này được giao cho Đồng minh, đại diện là Anh ở miền Nam và Trung Hoa (của Tưởng giới Thạch) ở miền Bắc. (Việc Nhật giao chủ quyền cho Bảo Đại là không hợp pháp). Sau đó hai đại diện nay lại giao trả lại cho Pháp. Hiệp ước Elysée 1949, Pháp trả lại độc lập (chủ quyền) lại cho VN, gồm cả Nam kỳ.

    Thực thể "Quốc gia Việt Nam" ra đời hợp pháp, được sự nhìn nhận của nhiều quốc gia trên thế giới, đồng thời được gia nhập nhiều tổ chức quốc tế thuộc LHQ.

    Trở ngại của quốc gia này là sự hiện diện của Bảo Đại. Sư hiện diện này khiến một số không ít các quốc gia trên thế giới xem Bảo ĐẠi là con cờ của Pháp. Phía CSVN vịn vào kẻ hở này trương ngọn cờ "giải phóng dân tộc".

    Vấn đề là VN lúc đó không có gương mặt nào "sáng sủa", trong khi hoàng thân Vĩnh San (vua Duy Tân) thì chết vì tai nạn máy bay.

    Bây giờ có lẽ mọi người thấy tiếc. Tại sao lúc đó Bảo Đại không để cho quân Nhật làm phận sự của họ, "bắn" toàn bộ nhân sự cộng sản của ông Hồ, nhân dân và đất nước VN hôm nay đã không tả tơi như hôm nay.

    Phía ủng hộ Bảo Đại cho rằng hành vi không nhờ Nhật (thực ra Bảo Đại ngăn cản quân Nhật) bảo vê an ninh, không "bắn vào nhân dân" là "nhân từ". Trong khi các hành vi đặt mìn, pháo kích bừa bãi vào trường học, chợ búa... lại được CSVN nhìn nhận là anh hùng, là hành vi anh hùng, phù hợp với "đạo đức cách mạng".

    Ngôn từ rất dễ lật lọng, nhưng hành vi thể hiện ra rồi thì không thể "lật lọng".

    Vì hành vi "nhân từ" của Bảo Đại mà lực lượng của ông Hồ chiếm được 1/2 giang sơn. 40 năm sau phe ông Hồ "giải phóng" cả nước.

    Hôm nay người ta "vui mừng" vì thấy đảng viên CSVN bắn giết nhau ở Yên Bái. Thái độ người ta sẽ ra sao, việc bắn giết không "lẻ tẻ", mà là một đoàn quân bảo vệ, được sự mua chuộc của một thế lực nào đó mà quyền lợi bị kẻ khác tước đoạt. Thí dụ, hội nghị TƯ đảng, chỉ cần một đoàn quân 100 người thiện chiến, toàn bộ lãnh đạo của CS sẽ bị tiêu diệt. Người ta lúc đó chắc vui mừng nhiều hơn.

    Điều này cho thấy, vì cái "ngu" của Bảo Đại, mà VN hôm nay bị cai trị bởi một tập đoàn "nội xâm". Tập đoàn này bóc lột dân chúng, tàn ác với dân chúng... 100 lần hơn thời thực dân, Pháp thuộc. Ta thấy trường hợp tương tự, tại sao dân Hồng Kông lại muốn trở về thời lệ thuộc Anh ? Bởi vì chế độ cộng sản nào cũng áp bức, bất công, bóc lột, tước đoạt mọi quyền sống cơ bản của người dân.

    Vì vậy ta mới hiểu vì sao, những vấn đề chủ quyền lãnh thổ lại bị người dân thờ ơ đến như vậy. Bởi vì, tâm lý người Việt hiện nay, nếu đất nước này bị một nước như Mỹ, hay Anh, Pháp... đặt ách thực dân, không chừng là giải pháp tốt nhứt. Bởi vì họ không cần phải tìm đường đi ra nước ngoài nữa. Tổ quốc, lãnh thổ, dân tộc... là những khái niệm nhạt phèo, không đem lại cho họ lợi ích gì. Ngược lại, dính líu tới là có thể bị tù tội.

    Vấn đề "Bảo Đại" tuy rắc rối, nhưng nếu có một chút căn bản về luật pháp quốc tế, một chút kiến thức về lịch sử... mọi việc đều mình bạch.

    Có người viết bài cho rằng những kẻ phản đối "Đế quốc VN" của Bảo Đại là Việt cộng. Tôi nghĩ rằng những người này cần đính chính lại ý kiến của mình.


    Nhân Tuấn Trương