Đảng Cộng Sản Việt Nam và khát vọng quyền lực

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam và khát vọng quyền lực

    Trong các mục tiêu mà quan chức nhắm tới thì quyền lực là mục tiêu hấp dẫn nhất, luôn được thèm khát vì nó chẳng những sẽ đẻ ra tiền, nó còn là kim bài miễn tử bảo vệ quan chức khi có biến. Từ đó tham nhũng quyền lực cũng là tham nhũng nguy hại nhất, để lại hậu quả nặng nề, lâu dài cho đất nước.

    Phần lớn quan chức trên thế giới, ở mọi thể chế chính phủ đều ham thích quyền lực. Tuy nhiên duy chỉ có ở những nước Cộng sản, điển hình là Việt Nam, thì niềm ham thích đó còn được dung dưỡng bởi chính thể chế cũng có khát vọng quyền lực lớn lao.

    Học thuyết Mác Lê đã dìm phân nửa nhân loại ngập trong máu và nước mắt, và nó đã bị lịch sử loài người loại bỏ, vùi sâu cùng với sự sụp đổ của cả hệ thống nhà nước Xã hội chủ nghĩa Liên Bang Xô Viết và Đông Âu. Nhưng những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam vẫn kiên định chủ nghĩa Mác Lê nhằm duy trì sự độc quyền quyền lực cho những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản. Đó là sự tham nhũng quyền lực trắng trợn nhất trong lịch sử Việt Nam.

    Tồn tại bằng tham nhũng quyền lực của nhân dân, nhà nước cộng sản Việt Nam đã giành rất nhiều công sức xây dựng hiến pháp và hệ thống pháp luật để tham nhũng quyền lực của dân và của cải tài nguyên của đất nước.

    Xin dẫn chứng ở Hiến pháp, do chính những Đảng viên biên soạn:

    Điều 4 “Đảng Cộng sản Việt Nam . . . là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

    Quyền lực căn bản và tối thượng của Nhân Dân là bầu chọn ra lực lượng chính trị lãnh đạo chính mình. Điều 4 Hiến pháp cho quyền tước đoạt quyền lực lớn nhất và quan trọng nhất đó, và mặc nhiên giao cho Đảng cộng sản quyền lực tối thượng để chi phối mọi mặt của xã hội.

    Điều 51 “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế; kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

    Giữ vai trò chủ đạo nhưng lãnh đạo kinh tế nhà nước chỉ có lòng tham mà thiếu kiến thức làm kinh tế. Từ đó dẫn đến kinh tế nhà nước trở thành cái thùng không đáy hút kiệt vốn liếng, tiền bạc, tài sản của nhân dân, và là mảnh đất màu mỡ cho những quan chức nhà nước, những đảng viên có vai vế của đảng cộng sản tha hồ rút ruột ngân sách. Người kinh doanh bình thường nào cũng phải mua rẻ bán đắt kiềm lời lãi, nhưng chủ doanh nghiệp nhà nước Việt Nam coi kinh doanh chỉ là phi vụ rút ruột ngân sách nên đều mua đắt bán rẻ. Thua lỗ thì ngân sách nhà nước gánh chịu còn tiền chênh lệch thì vào túi riêng quan tham. Những dự án nghìn tỷ như Vinashine của Phạm Thanh Bình, Vinalines của Dương Chí Dũng, Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam của Trịnh Xuân Thanh . . . là minh chứng rõ nét.

    Điều 53 “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.”

    Chỉ có luật pháp của nhà nước cộng sản mới khai sinh ra khái niệm “Sở hữu toàn dân”. Cha chung không ai khóc. Lắm sãi bỏ ngỏ cửa chùa. Sở hữu toàn dân là một thực thể không rõ ràng, không có định danh trước pháp luật, hay gọi cách khác là vô chủ. Quan chức nhà nước cộng sản đại diện chủ sở hữu và quản lí đất đai, tài nguyên vô chủ đó, mặc sức thậm thụt với những nhà đầu tư vẽ ra những dự án thu hồi đất. Giá trị đất là 100, giá đền bù cho người dân sở hữu mảnh đất của tổ tiên để lại chỉ là 1. 99 phần chênh lệch còn lại, quan chức nhà nước cộng sản và nhà đầu tư ăn chia với nhau. Không có loại tham nhũng của cải nào lại ngon ăn và ăn đậm như tham nhũng của vô chủ, của sở hữu toàn dân.

    Tham nhũng đất đai đã tạo nên nỗi oan khiên ngút trời chưa từng có trong lịch sử Việt Nam. Đất nước bốn ngàn năm văn hiến hiển hách của vua Hùng đến thời cộng sản trở thành cường quốc của dân oan. Đất đai ruộng vườn bị mất, người nông dân không còn đường sống. Đàn bà phải đi bán thân, ở đợ bên Đài, bên Mã, đàn ông đi làm thuê chân tay ở Nhật, ở Hàn.

    KẾT

    Khát vọng quyền lực của Đảng cộng sản thông qua việc nắm hết quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp đã nảy sinh ra một tầng lớp lãnh đạo với đủ thứ quyền hành trong tay mà không bị giám sát, ràng buộc. Bản chất con người là tham lam, tự tư tự lợi, khi được trao cho quyền lực tuyệt đối chỉ khiến họ tự tha hóa, mục ruỗng. Nếu chính Đảng cộng sản không tự nhận thức được điều này và điều chỉnh bằng cách gỡ bỏ các điều luật vô lối, thì một ngày không xa, nhân dân bất mãn sẽ nổi sóng can qua. Lịch sử đã chứng minh xu thế đó là không thể khác.


    Ngô Đình Trọng