Xóa đói giảm nghèo?

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Xóa đói giảm nghèo?

    Cho đến bây giờ lãnh đạo VN vẫn cho rằng họ đã đạt được mục tiêu « xóa đói giảm nghèo » do LHQ đề ra.

    Một câu hỏi chưa bao giờ thấy ai đặt ra là vì sao dân VN nghèo và đói ?

    Dân miền Nam trước 75 không hề « nghèo » nếu so sánh với mức sống trung bình giữa dân VN với các dân tộc Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan… Còn về cái « đói », chưa bao giờ trong lịch sử thành hình miền Nam dân chúng vùng lãnh thổ này gặp nạn « đói ».

    Trong thời kỳ chiến tranh, chính sách « người cày có ruộng » đã giúp cho thành phần « vô sản nông nô », tức là tá điền, sở hữu được một số ruộng đất dư dă để canh tác sinh sống. Cái nghèo và đói có thể hiện hữu ở những vùng ở ngoài vòng kiểm soát của VNCH. Bất ổn do mất an ninh, người dân không thể canh tác để sản xuất.

    Dân miền Bắc lý ra cũng không thể nghèo, nếu nhà nước CSVN không áp dụng những chính sách tập trung sản xuất và quốc hữu hóa những tư liệu sản xuất. Nhân danh « giải phóng miền Nam », lãnh đạo miền Bắc đã buộc mọi người phải hy sinh, nhân lực và vật lực, tất cả để phục vụ cho chiến tranh.
    Sau khi đất nước thống nhất, dân VN cũng không thể nghèo nếu lãnh đạo biết cách quản trị. Trong khu vực có nhiều mô hình để VN bắt chước. VN dễ dàng thành công vì miền Nam có nền kinh tế năng động, các mỏ dầu khí và vựa lúa gạo phong phú… sẽ làm điểm tựa và động lực thúc đẩy cả nước phát triển.

    Quá trình phát triển ban đầu của Đài Loan và Nam Hàn là đặt căn bản lên nông nghiệp và thủ công nghệ, song song với việc đào tạo con người. Trong mười năm, hai xứ này đã đào tạo được một tầng lớp chuyên gia về quản trị, khoa học, kỹ thuật, kinh tế, tài chính… Nền thủ công nghiệp sơ khai lúc đầu đã cứng cát, trở thành những xí nghiệp lớn, có tầm vóc quốc tế. « Vốn con người » được gầy dựng cùng lúc với sự mở mang những trung tâm nghiên cứu.

    Những trung tâm nghiên cứu của hai nước này nổi tiếng quốc tế. Vũ khí của Đài Loan chế tạo hiện nay (máy bay, hỏa tiễn…) đủ để họ tự túc chống lại mọi sự xâm lăng của TQ. Công nghệ nguyên tứ, xe lửa cao tốc, đóng tàu… của Nam Hàn bây giờ cạnh tranh (và qua mặt) các nước tây phương. Các tập đoàn lớn của Nam Hàn đều được sự « chống lưng » của nhà nước, về tài chánh và công nghệ qua các trung tâm nghiên cứu.

    Quá trình phát triển của hai nước này như vậy chủ yếu dựa lên nông nghiệp và thủ công nghiệp mà mục đích chính là đầu tư vào « vốn con người ».

    Quá trình phát triển của Singapore thì khác. Ở đây không có đất đai để làm ruộng, thậm chí không có nước ngọt để uống. Lúc đầu lập quốc lại còn bị các cường quốc xung quanh (Mã Lai và Nam Dương) dọa tiêu diệt. Thành công của Singapore là do lãnh đạo biết khai thác vị thế lợi hại địa lý chiến lược ở đây và dịch vụ. Nhưng thành công dài hạn vẫn là đào tạo « vốn con người ». Singapore là một quốc gia rất nhỏ nhưng lại có số triệu phú và tỉ phú nhiều nhứt thế giới.

    Các mô hình phát triển của Đài Loan và Nam Hàn phù hợp hơn hết với VN.

    Nhưng lãnh đạo VN, sau 1975, lại theo mô hình kinh tế của Mao Trạch Đông. Từ đó cả nước nếm mùi « nghèo » và « đói ». Thật là mĩa mai, vựa lúa gạo miền Nam có thể nuôi sống cả ¼ quả địa cầu, nay dân chúng lại ăn độn bột mì (mốc) của LX. Dĩ nhiên đây là một hình thức CSVN trừng phạt dân chúng miền Nam vì đại đa số dân chúng ở đây trong chiến tranh đã không « cộng tác » với MTGP. Dân miền Nam « đói » là do nạn ngăn sông cấm chợ, chứ không phải vì sản xuất. Dân ở tỉnh đói trong khi các vựa lúa gạo ở thôn quê thì được đưa xuống ghe ra tàu lớn, chở đi đâu không biết ! Cách trả thù này thật là tinh vi.
    Nạn nghèo và đói vì vậy trước hết đến từ chính sách, sau đó là do bất tài, tham nhũng thối nát của mọi tầng lớp lãnh đạo.

    Bây giờ lãnh đạo « tự sướng » bằng cách đăng đàn ca ngợi rằng VN đã đạt được mục tiêu « xóa đói giảm nghèo » do LHQ đề ra.

    Tức là họ trây c. ra, sau đó hốt c. đi, rồi hô hoán kể lể công lao.

    Thật không còn lời lẽ nào để phê bình.


    Trương Nhân Tuấn.