Nông dân đốt rơm và trí thức

    Hoàng Đinh Đức

    Nhà báo

    website Hà Nội
    Nông dân đốt rơm và trí thức

    Người nông dân ngoại thành Hà Nội họ không biết làm gì với rơm rạ của họ cả. Họ đã dùng bếp gas, và không có lý do để vun rơm thành cây nấm tuổi thơ lãng mạn trong vườn nhà nữa. Họ cũng không bán được cho ai. Ngoại trừ hàng thịt chó.
    Họ không có công nghệ xử lý rơm rạ, biến nó thành nhiên liệu hay phân bón như nông dân Hoa Kỳ. Và họ phải đốt. Đốt hết sau khi gặt xong. Khói sẽ bay vào thành phố.

    Sáng nay tỉnh dậy tôi lại nhìn thấy một lượt nhân dân khóc lóc vì chất lượng không khí Hà Nội. Và tôi ức chế phát khóc. Được rồi, tất cả chúng ta đều là nạn nhân của cái gì đó. Khói đốt rơm cũng không phải nguyên nhân ô nhiễm duy nhất. Nhưng tôi đã cố bắn đi thông điệp này không dưới 3 năm qua, rằng người nông dân sẽ không thể tự mình xử lý vấn đề rơm rạ đặc biệt là nếu mà những người chịu trách nhiệm và có khả năng làm việc đó, các trí thức thành thị vẫn cương quyết đóng vai "nạn nhân" trong cái đô thị của họ. Tôi không trách tất cả những người khóc than, nhưng tôi biết rằng trong số đó có những người có thể làm điều gì đó cho nông dân, nhưng họ đã không làm. Họ khăng khăng rằng mình là "nạn nhân".
    Và cứ mùa này trong năm, họ than thân trách phận.

    Trong lúc ức chế, tôi đã nghĩ thế này: không biết có phải hệ thống giáo dục của chúng ta, vốn được thiết kế từ thời thuộc địa để chọn ra những nhân vật xuất chúng nhất phục vụ cho chính quyền thực dân, với "bệnh thành tích" và "chủ nghĩa khoa cử" đã ăn vào máu, tạo ra những con người mà ngay khi vất vả leo được lên nhóm thị dân trung liu, ngay lập tức sinh ra tự mãn, gói mình vào các tòa nhà bê tông, tin rằng mình thuộc một tầng lớp thụ hưởng, vô can trước mọi thứ và ném cái nhìn phán xét vào phần còn lại của xã hội hay không.

    Hãy ra ngoại thành một lần và nhìn nông dân đốt rơm. Rồi bảo họ rằng: "anh chị à, chất lượng không khí Hà Nội đã tồi tệ lắm rồi, anh chị còn đốt thế này, rất ảnh hưởng đến chúng tôi. Chúng tôi sẽ di cư, thật đấy, không thể chịu được nữa đâu."