Ngân sách Sài Gòn đột ngột bị cắt giảm

    Ngân sách Sài Gòn đột ngột bị cắt giảm

    Bà Nguyễn thị Quyết Tâm, chủ tịch HDNDTP HCM hôm qua than trời như bọng. Ngân sách thành phố đột ngột bị cắt giảm, từ 23% xuống còn 18%, tính trên số phần trăm được giữ lại trên ngân sách thu vào. Điều "không công bằng" là Hà Nội, mức thu ngân sách hàng năm chỉ khoảng bằng một nửa Sài Gòn, mà mức chi ngân sách lại nhiều hơn đến 10.000 tỉ.

    Ngân sách thu vào của Sài Gòn hàng năm khoảng 280 ngàn tỉ đồng; Hà Nội khoảng 146 ngàn tỉ đồng. Ngân sách chi Sài Gòn là 60.000 tỉ đồng còn Hà Nội là 70.000 tỉ đồng. Tức là Hà Nội được quyền tiêu xài đến 50% số tiền thu vào. Còn Sài Gòn chỉ được (chưa tới) 22%.

    Dĩ nhiên là không công bằng. Làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít, đó là nguyên tắc.

    Điều không công bằng khác, việc giảm ngân sách không thể làm "cái rẹt". Làm vậy người dân lãnh đủ. Việc giảm ngân sách 14,3% bắt đầu từ năm 2017, không có "thánh" nào trở tay cho kịp.

    Phải chăng trung ương muốn đá vô háng đám lãnh đạo thành Hồ ?

    Tôi thấy chuyện này không được. Ông Khổng lú muốn hạ A# thì phải "danh chánh ngôn thuận". Luật về tham nhũng đã có. Cái chưa có là can đảm chính trị để áp dụng.

    Bấy lâu nay, lãnh đạo có "thẻ đảng" là như có bùa hộ mạng, "miễn nhiễm" với luật pháp quốc gia.

    Cái can đảm và sự sáng suốt mà ông Khổng lú cần có, là phải hủy bỏ cái nghị quyết (15 của trung ương), để từ nay về sau đảng viên phạm tội phải bị luật pháp trừng trị như mọi người dân khác. Cái nghị quyết đó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa tới đảng viên, lãnh đạo coi thường luật pháp.

    Đừng có kéo dân Sài Gòn làm "con tin chính trị". Làm vậy vừa lộ cái tư cách nhỏ nhen ti tiện, vừa làm mất lòng dân (vốn đã không có bao nhiêu).

    Dĩ nhiên, dân Sài Gòn (và dân miền Nam) có dư "vũ khí" để chống lại thủ đoạn chính trị đê tiện của "dân Bắc kỳ biết ný nuận". Vấn đề là các đảng viên bất mãn miền Nam có dám xài hay không. Đó là tuyên bố ly khai, dựa đúng theo nội dung Hiệp định Paris 1973: dân tộc miền Nam có quyền tự quyết định thể chế chính trị của họ.


    Trương Nhân Tuấn