Giá trị bản thân

    Giá trị bản thân

    Đừng bao giờ ước ao mình sẽ có địa vị, tiền bạc như một ai đấy. Tin tôi đi, có những kẻ quyền cao chức trọng, tiền bạc đè chết người, ngày hôm qua còn vênh vang nhưng hôm nay lại ước ao có được cuộc sống giản dị của một người mình bình thường, lại giật mình thon thót không biết bao giờ mình bị bắt. Mà không phải là cái sự bắt bớ đầy kiêu hãnh của những người đấu tranh vì tiến bộ xã hội mà sự bắt bớ đi cùng với nỗi nhục, một nỗi nhục con cháu, anh em họ hàng cùng phải mang.

    Tất nhiên, vẫn có những quan chức tốt nhưng tôi hy vọng cái tốt của họ được kèm theo cái dũng và khát vọng cải biến xã hội. Còn không, họ cũng chỉ là một bánh xe trong một bộ máy đang hoạt động rệu rã, kêu ken két trong mỗi vòng chuyển động.

    Mỗi cá nhân, trong mỗi thời điểm của đời mình luôn cần phải nhìn sâu và tâm hồn để tự hỏi điểu gì là quan trọng nhất đổi với mình?

    Rõ ràng với những quan chức tham nhũng thì điều quan trọng của họ là làm sao leo cao, làm sao đớp, nhai và nuốt thật gọn, miếng càng to càng tốt, càng ít gây tiếng động càng tốt. Những con sâu thì lý tưởng chỉ có thế thôi, sâu có to đến đâu thì chúng cũng chỉ nằm mơ về những miếng to tiếp theo. Làm gì có lý tưởng phục vụ đất nước, làm gì có khát vọng đưa dân tộc đi lên. Bọn chúng không bao giờ cần biết dân đang khổ đến đâu, nếu có thể hiện thương xót thì chỉ là những hành động mị dân lừa gạt, nếu có những giọt nước mắt thì chỉ là những giọt nước mắt cá sấu được đổi bằng nỗi đau của nhân dân.

    Bọn chúng quên đi một bài học cơ bản của con người là sự lương thiện, lòng tự hào thầm kín trong mỗi việc mình làm chứ không phải sự hào nhoáng bên ngoài. Niềm tự hào lương thiện lành mạnh là điều đáng để một Con Người hướng tới chứ không phải mấy miếng ăn, sự giầu sang trên mồ hôi nước mắt của dân đen.

    Và tin tôi đi. Những con sâu ấy không bao giờ được sống trong sự ấm áp của tình người. Chúng sống trong sự đề phòng, âm mưu đen tối. Ai đấy đến với chúng, chúng sẽ tự hỏi kẻ này cần gì ở mình, nó sẽ mang lợi gì cho mình?

    Và những đứa con của một kẻ như thế, khi một người nói lời yêu, chúng sẽ tự hỏi đấy là yêu thực hay là yêu cái địa vị và tiền bạc, nhà cửa của bố, mẹ chúng?

    Và chính bọn sâu ấy, bởi chúng là sâu nên chúng không bao giờ có thể mở mồm dạy được con những bài học chân thực, mang giá trị nhân bản. Nếu có giả vờ cao đạo mà dạy, con cái chúng cũng cảm nhận được ngay sự giả dối. Và tất nhiên, sinh ra trong xa hoa, bọn sâu con sẽ coi thường dân đen, coi thường con người nói chung. Tóm lại là chúng bị tiền bạc và địa vị đầu độc từ nhỏ.

    Còn chúng ta, những người phải đổ mồ hôi cho từng đồng lao động, chúng ta có thể dạy cho con mình những điều đẹp đẽ nhất về con người. Về bài học chân chính và giản dị của lao động, về lòng dũng cảm, sự trung thực, sự chân thành trong tình cảm. Chúng ta gặp ai, hút một điếu thuốc, uống một li rượu, ăn một que kem, chúng ta cười ngất ngây trong tình bạn bè chân thành. Đâu phải uống mà đầu óc căng ra tính toán như đi đánh trận.

    Tôi nghĩ rằng sự tiến bộ xã hội là một sự tất yếu nhưng nó cần sự thay đổi trong quan niệm mỗi người, bắt đầu từ chúng ta rồi mới đến bọn trẻ. Chúng ta không thể ngồi chờ bọn trẻ làm điều gì đấy tuyệt vời trong khi trao cho chúng một xã hội mục ruỗng be bét và chúng ta sống như thể đã chết rồi.

    Chúng ta là con người với những vẻ đẹp của con người. Chúng ta không đội lốt con người để làm những con sâu hào nhoáng bóng bẩy. Chúng ta có thể giản dị nhưng tâm hồn chúng ta cao thượng và hàng ngày chúng ta đều khát vọng vươn lên cao hơn những vẻ đẹp của con người. Vậy, ngay bây giờ, chúng ta hãy làm điều gì đấy đẹp đẽ đi!