Chuyện giờ mới kể của một người ủng hộ Trump

    Nguyễn Đức Thành

    viện trưởng viện nghiên cứu kinh tế và chính sách VEPR

    website Hà Nội, Việt Nam
    Chuyện giờ mới kể của một người ủng hộ Trump

    Vậy là mọi chuyện đã ngã ngũ. Nước Mỹ vẫn sáng suốt. Đó là điều vĩ đại của đất nước này.

    Mình quý Trump vì ông trần tục từ trong ra ngoài. Không như vợ chồng Clinton, trần tục bên trong mà bên ngoài tỏ ra thánh thiện. Còn Obama thì thánh thiện từ trong ra ngoài, nên đã làm nước Mỹ bay lơ lửng trong những năm qua, và trở nên yếu ớt trong vỏ bọc một siêu cường của dĩ vãng.

    Nước Mỹ đã luôn vĩ đại vì sự trần tục của nó. (Albert Camus đã luôn đau khổ vì điều này khi tâm sự với Sartre khổ thân.) Đó không phải là Đế quốc La Mã thần thánh. Nó cũng đã bỏ tù không thương xót những ai muốn đưa Mỹ lên thiên đường cộng sản. Và nó đã thề không là một Châu Âu lục địa lần thứ hai.


    Lần đầu tiên mình nhận ra sự chống đối quyết liệt sự thánh thiện hão huyền của Obama là khi ăn trưa với một giáo sư già đáng kính ở Đại học Pittsburg vào cuối tháng 4/2015. Ông già thâm trầm khiêm tốn bỗng trở nên giận dữ mỗi khi nhắc tới Obama: "Đó là một học giả. Một nhà tư tưởng. Không phải một chính trị gia. Không biết gì về việc hành chính. Chưa bao giờ điều hành thậm chí một tiểu bang!"

    Tôi chỉ biết trố mắt nhìn ông giáo sư. Một người tôi hâm mộ. Và tôi còn đang hâm mộ Obama hơn thế.

    "Tôi đã theo dõi mọi diễn văn của ông ta. Ông ta là một nhà hùng biện. Nhưng ông ta không biết sức mạnh Mỹ ở đâu. Ông ta thường kết thúc bài diễn văn một cách hùng hồn: Chúng ta tự hào là công dân của một siêu cường với hệ thống dân chủ tốt nhất thế giới! Hệ thống giáo dục tốt nhất thế giới! Hệ thống an sinh tốt nhất thế giới! Hệ thống quân đội hùng mạnh nhất thế giới !!!"

    "Tôi luôn đợi ông ta nói thêm câu này: "Và có một hệ thống doanh nghiệp tốt nhất thế giới!" Nhưng không bao giờ ông ta thốt ra câu đó. Chưa bao giờ! Tôi đã theo dõi nhiều bài phát biểu của ông ta. Và đó là điều làm tôi hiểu rằng ông ta không biết sức mạnh thực sự của nước Mỹ. Ông ta chỉ là một học giả, một thinker mà thôi! Ông ta thù ghét giới doanh nghiệp. Thù ghét các nhà đại tư sản! Và ông ta không biết sức mạnh của nước Mỹ ở đâu."

    Rồi cụ giận dữ đưa miếng bít tết vào miệng.


    CUỐI CÙNG, tôi ngờ rằng Trump đã thắng vì có nhiều cử tri Mỹ có thái độ giống như tôi. Họ không bày tỏ sự ủng hộ Trump một cách lộ liễu hay cuồng nhiệt trả lời trên các polls thăm dò, vì họ ko muốn bị đám đông la ó, bị hàng xóm cười chê, bị đồng nghiệp nhìn với ánh mắt thương cảm. Nhưng ở trong phòng bỏ phiếu, họ bỏ phiếu cho Trump.