TPP và nền kinh tế "không chịu phát triển" của Việt Nam

    TPP và nền kinh tế "không chịu phát triển" của Việt Nam

    Đọc những nhận định của các chuyên gia VN về TPP ta có cảm tưởng như là nền kinh tế VN "vĩ đại" lắm. Có người "phán" rằng "chúng ta đang sống không cần TPP mà". Phải rồi, chúng ta đang sống không cần TPP, nhưng sự sống của chúng ta ra sao ?

    Theo tôi, nếu không "mổ xẻ" nội tại nền kinh tế của VN để biết vì sao "VN là một nước không chịu phát triển", thì vĩnh viễn VN là một nước không thể phát triển.

    Nguyên nhân thứ nhứt, nói đi nói lại nhiều lần, VN không phát triển là do nạn tham nhũng thối nát trong guồng máy nhà nước. Các nước phát triển đi trước, thời kỳ khởi nghiệp như Nam Hàn, Đài Loan, Singagour... đều là những xứ độc tài. Nền tảng để họ phát triển "thành rồng" là một nền "pháp trị" nghiêm minh. Kẻ tham nhũng bị trừng trị nặng.

    Nhưng nạn tham nhũng ở VN có thể chữa được và chữa nhanh chóng. Thang thuốc đắng là đảng CSVN phải có "tư cách pháp nhân". Tức là đảng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật như bất kỳ thể nhân hay pháp nhân khác trong nước. Từ đó đảng viên CSVN cũng chịu trách nhiệm trước pháp luật như những thành phần dân tộc khác.

    Nguyên nhân thứ hai là sự yếu đuối nội tại của nền kinh tế.

    Nền kinh tế VN quá lệ thuộc vào nước ngoài, ngay cả nông nghiệp, vốn là "điểm mạnh" của VN. Lúa gạo, hoa quả, cây trái, thủy sản... của VN bị lệ thuộc vào phân bón, thuốc trừ sâu rầy... Ngay cả hạt mầm, ở một số trường hợp, VN cũng nhập hạt giống. Thủy sản cũng có tình trạng tương tự vì phải nhập thực phẩm (cho cá, tôm...) từ nước ngoài.

    Trong khi các mặt hàng khác như may mặc, giầy dép, linh kiện điện tử và sản phẩm điện tử như TV, điện thoại... tất cả đều thuộc tài phiệt quốc tế. Vật liệu cần thiết cho sản xuất hầu như 100% không do VN sản xuất.

    Tức một sản phẩm làm ra, VN chỉ góp "công" mà thôi.
    Vấn đề là VN ngày càng lệ thuộc vào TQ.

    Trên bình diện địa chính trị, nếu không có Mỹ, Nga đổi làm đối trọng, Đông Nam Á sẽ tự động rơi vào ảnh hưởng của TQ.
    Trên bình diện kinh tế, VN cũng quá lệ thuộc vào TQ. Một cái áo, một đôi giầy sản xuất, từ vải vóc, da, cho đến những hột nút, đều nhập từ TQ. Hàng hóa của TQ được "tuồng" qua VN, đóng nhãn VN, sau đó "xuất" đi sang nước khác. Vụ thép của TQ nhập vào VN, sau đó xuất ngược sang Hoa Kỳ, là phần nổi của tảng băng sơn.

    Ta cũng thấy tài phiệt nước ngoài đầu tư ở VN là do "nhân công rẻ". Nhưng thực chất thì tài phiệt quốc tế cũng không đổ xô vào VN (như đã từng đổ xô vào TQ). Bởi vì nhân công VN vẫn đắt hơn nhân công của TQ (ở các tỉnh nội địa). VN ký kết các hiệp ước với TQ "hai hành lang một vành đai", mục đích là để khai thông hàng hóa các tỉnh nghèo của TQ sang ngả VN.
    Tức là kinh tế VN càng phát triển thì tài phiệt quốc tế, nhứt là TQ, họ càng giàu. Tiền vào VN là vào túi giới lãnh đạo, giới làm trung gian... do được đút lót, bôi trơn. Người dân nghèo vẫn hoàn nghèo.

    Vì vậy TPP, thực ra là Mỹ, là đóm lửa hy vọng của VN để thoát khỏi vòng lệ thuộc kinh tế cũng như đe dọa địa chính trị.
    Ta có thể hy vọng rằng, vào "sân chơi TPP", nhân tài VN có cơ hội phát triển, cũng như doanh nhân VN có thể có đất đứng, vì "luật chơi" là luật của TPP, không thiên vị cho "đảng viên" hay doanh nghiệp nhà nước. Ta cũng hy vọng rằng VN thoát khỏi móng vuốt của TQ.

    Nguyên liệu sản xuất, thay vì nhập từ TQ, có thể nhập (giá rẻ hơn) từ một nước khác thuộc khối TPP. Giáo dục VN từ đó có hy vọng thay đổi, mục tiêu nhằm "hội nhập và phát triển" chớ không nhằm "phục vụ" như trước nay. Tức là VN từ từ sẽ thoát khỏi cảnh làm thuê, vác mướn, tức làm lao động tay chân, để trở thành một nhân công đóng góp về trí tuệ. Tức trị giá lao động tăng cao hơn (nhiều lần).

    Không có TPP, xin hỏi các chuyên gia, chừng nào VN mới "cất cánh" ?

    Theo tôi, đã từ lâu VN là "con chim cánh cụt", không thể bay mà chỉ có thể chui rút, là do từ đầu đã quá lệ thuộc vào TQ. Bắt đầu từ chính trị. Chính trị quyết định tất cả. Chính trị lệ thuộc là kinh tế lệ thuộc.

    Tôi sợ rằng dân tộc VN sẽ không còn dịp nào khác để thay đổi thân phận, vận mạng của mình.