Chính sách ngoại giao ba phải của Việt Nam

    Chính sách ngoại giao ba phải của Việt Nam

    Lãnh đạo VN luôn miệng nói rằng "VN cương quyết không liên minh với nước này để chống nước khác". Chính sách "3 không" của lãnh đạo CSVN dĩ nhiên nhằm mục đích làm hài lòng người bạn bốn tốt kế bên, nhưng hệ quả là đưa đất nước vào vòng đe dọa bị xâm lược.

    Đến nông nỗi này, ta thấy rằng một trong 3 cái "không" của lãnh đạo CSVN là "không suy nghĩ".

    Vì nếu biết suy nghĩ thì đã không tuyên bố "sảng" như vậy.

    Thời hiện đại, không có quốc gia nào trên thế giới này "liên minh" với một quốc gia để chống lại một quốc gia khác. Thử đọc lại tất cả các hiệp ước an ninh hỗ tương, còn hay hết hiệu lực, giữa các quốc gia, ta thấy rằng không có kết ước nào mà mục đích của nó nhằm "chống" lại một quốc gia nào đó. Tất cả các kết ước đều mang nội dung "phòng thủ, tự vệ chung".

    Trong bài viết "Lần Thứ Nhì Mỹ Bỏ Rơi Việt Nam?" tôi có nói rằng VNCH chưa hề là "đồng minh" của Mỹ. Nhiều người phản đối, nhưng không thấy ai đưa ra được bằng chứng nào cho thấy VNCH đã ký với Mỹ, hay với một tổ chức quốc tế nào đó, một kết ước để "phòng thủ chung". Có người đưa ra Minh ước SEATO. Vấn đề là VNCH không phải là thành viên của minh ước này. Nên biết, tổ chức Liên phòng Đông nam Á (SEATO) được khai sinh sau khi Hiệp định Genève 1954 ký kết. Mục đích nhằm ngăn chặn sự "lây lan" của họa cộng sản.

    VNCH không thể ký một hiệp ước quốc tế, đơn giản vì VNCH, cũng như VNDCCH, đều không phải là "quốc gia". Không có bên nào có ghế đại diện tại LHQ.

    Nhiều người cũng lấy trường hợp Trung hoa Dân quốc ở Đài Loan và Cộng hòa Nhân dân Trung quốc ở lục địa để so sánh giữa VNCH và VNDCCH. Nến biết, trước Thế chiến II, THDQ của Tưởng Giới Thạch được quốc tế nhìn nhận. Nhà nước này có ký kết các "hiệp ước" với phe "Đồng minh", có tuyên chiến với Nhật. Nhà nước THDQ giữ ghế LHQ, đại diện cho toàn thể TQ (bao gồm lục địa). Sau khi thua Mao Trạch Đông 1949, họ Tưởng thu tàn quân ra cát cứ ở Đài Loan, nhưng nhà nước này vẫn giữ ghế đại diện tại LHQ cho tới năm 1971.

    Vấn đề hôm nay là không có cái gì cấm VN liên minh với một hay nhiều quốc gia khác để "tự vệ". Hành vi dùng vũ lực để tự vệ, đơn phương hay đa phương, theo nền tảng của LHQ, là chính đáng.

    Cái khó là VN đã bỏ quá nhiều cơ hội để làm việc này một cách có lợi cho dân tộc và đất nước. Cuộc chiến VN, bên nào thua thì bên kia cũng "thống nhứt đất nước". Nhưng cuộc chiến sắp tới, chắc chắn sẽ mở ra, chỉ sớm hay muộn, VN chắc chắn thua. Mà thua thì "người ta sẽ thống nhứt đất nước".

    Không phải truyền thông, phe quân đội diều hâu, lẫn học giả TQ luôn miệng hối thúc Tập Cận Bình cho VN bài học thứ hai nhằm "giải phóng những vùng lãnh thổ đang bị nước ngoài chiếm đóng trở về đất mẹ" hay sao ?