Harvard và sự thật

    Luân Lê

    Luật sư

    website Hà Nội
    Harvard và sự thật

    Harvard, bốn rưỡi sáng.

    Đây chính là nơi mà sản sinh ra những tài năng và các nhà khoa học đông đảo cho thế giới phát triển đi lên mỗi ngày. Ở đó không có tiếng động dù rất đông người đến để đọc và tìm kiếm tri thức, học hỏi. Các căng tin cũng là thư viện sách khổng lồ. Ở đây không có đêm vì đèn được thắp sáng 24/24 và những người đến đây cũng không cần ngủ. Họ học 1 tháng bằng sinh viên Trung Quốc học trong vòng 1 năm. Họ học gấp mười lần người khác so với cùng một không-thời gian trên thế giới.

    Họ học, học và học. Đọc, đọc và đọc. Và từ đây đã tạo ra những tài năng thực sự cho thế giới với hàng chục giải Nobel và những nhà khoa học lừng danh khác.

    Bốn năm đại học của họ là bốn năm tích trữ tri thức và năng lượng trước khi bước chân ra được ngôi trường danh giá nhất thế giới này, để trở thành một ai đó hoặc sáng chế ra thứ gì đó.

    Họ học như điên, còn chúng ta điên vì học.

    Họ đọc như điên, còn chúng ta ngốc nghếch vì lười đọc.

    Họ làm việc như điên, còn chúng ta điên lên vì tìm việc.

    Chúng ta ư? Có gì để nói về các trường đại học mà không có lấy một cái tên nằm trong tốp 1.000 ngôi trường được xếp hạng trên thế giới?

    Chúng ta thuộc dạng lười đọc sách nhất thế giới với trung bình 0.7 cuốn/người/năm. Còn người Do Thái là 68 cuốn/người/năm. Người Nhật khoảng 20 cuốn/người/năm. Số sáng chế của họ tỷ lệ nghịch với bằng cấp tiến sỹ, giáo sư của Việt Nam. Và chúng ta cũng đứng đầu thế giới về ba chỉ số, uống rượu bia nhiều nhất, số người ung thư và chết vì căn bệnh này đứng đầu toàn cầu và ô nhiễm môi trường thuộc dạng nghiêm trọng nhất trái đất. Hơn nữa, chỉ số tử tế và trung thực của người Việt thấp nhất nhân loại.

    Sinh viên Việt Nam thụ động, lười nhác, sợ hỏi, không có tư duy phản biện, học những kiến thức vô bổ và lạc hậu tới nửa thế kỷ so với thế giới.

    Thế hệ tương lai không chịu đọc, học, nhưng quan tâm rất nhiều đến các chương trình giải trí, chuyện làng nghệ sỹ, những phong trào tìm kiếm tài năng nhảm nhí trên truyền hình, những cuộc thi hát hò nhảy múa, những chương trình hài nhảm và hời hợt, những chuyện trưng thân thể của thánh nữ...

    Nhưng dường như chuyện đất nước, tương lai và sự nghiệp làm người của dân tộc mình họ lại thờ ơ và né tránh một cách lạnh lùng và tàn nhẫn đến đáng nhục thẹn.

    Dân tộc mình bị ám và nguyền rủa bởi điều gì vậy?

    Giới trẻ họ thực sự quan tâm đến điều gì trên tổ quốc nghèo nàn, lạc hậu, khốn khổ và đang bị bỏ xa mỗi ngày này?

    Học để thoát khỏi luỹ tre làng, nhưng cũng cần hơn cả là học để đưa dân tộc thoát khỏi vùng trũng của thế giới, đó mới là học thực và học có giá trị.