Chuyện kỳ thị vùng miền

    Chuyện kỳ thị vùng miền

    Chuyện kỳ thị vùng miền là chuyện phổ biến xảy ra ở các nước, ngay cả ở những nước văn minh giàu có như Mỹ, Đức, Pháp... chớ không phải chỉ riêng ở VN. Ở Mỹ thì kỳ thị sắc tộc "dân da màu" và "dân da trắng". Mặc dầu ông Obama là một người da đen được bầu lên làm tổng thống nhưng hiện tượng kỳ thị da màu vẫn còn âm ỉ, gây chia rẽ sâu sắc trong xã hội. Ở Đức, chủ nghĩa Nazism với "chủng tộc siêu việt" đã là nguyên nhân của Thế chiến II (làm trên 60 triệu người chết), gây họa diệt chủng đối với dân Do Thái. Ở Pháp xưa nay không có vấn đề kỳ thị sâu sắc về da màu hay vùng miền, nhưng do yếu kém về kinh tế, đồng thời với vấn đề khủng bố gốc Hồi giáo, khiến cho khuynh hướng "dân tộc chủ nghĩa" gần đây trỗi dậy. Nhưng có lẽ không nơi nào việc kỳ thị vùng miền biểu lộ một cách "đặc sắc" như ở VN. Cho dầu dân tộc này tự hào là "đồng bào" với nhau, tức sinh cùng một mẹ. Bởi vì bản chất kỳ thị ở đây bao hàm các sắc thái chính trị và tâm lý xã hội.

    Lời nói thể hiện sự kỳ thị nghiêm trọng nhứt biểu lộ gần đây là ý kiến của ông Nguyễn Phú Trọng về tư cách người lãnh đạo đảng CSVN. Theo ông chỉ người "bắc kỳ biết lý luận" mới có đủ tư cách lãnh đạo đảng CSVN.

    Nếu bình tĩnh xét lại sâu xa thì đó là sự thật. Lịch sử đảng CSVN, chưa bao giờ một người xuất thân nam kỳ lên nắm chức tổng bí thư. Tức là yếu tố "bắc kỳ biết lý luận" không phải bắt đầu từ ông Trọng, mà đã là một "tiêu chuẩn" đặt ra từ lâu trong đảng.

    Dĩ nhiên khi nói vậy là hàm ý dân nam kỳ không biết "lý luận".
    Vậy hóa ra dân nam kỳ "dốt" hơn dân bắc kỳ ?

    Điều này có thể là sự thật. Bởi vì chủ nghĩa Mác-lê đã trở thành một phế phẩm của lịch sử. Những người "dốt" (nhưng bình thường) thì không ai học tập nó nữa cả. Chỉ những người "thông minh" nhưng "có vấn đề" mới tiếp tục ê a tụng niệm nó, gọi là "lý luận".

    Mà thực ra chủ nghĩa cộng sản có còn điều gì hay ho để tiếp tục lý luận nữa?

    Từ lý huyết cho tới thực tế, chủ nghĩa mác lê không có điểm nào hữu dụng để lấy đó làm chủ thuyết xây dựng đất nước, xây dựng con người. Đất nước bị tàn phá từ bốn thập niên nay, dĩ nhiên là do bàn tay của con người mác xít.

    Vậy mà ông Trọng, một người mác xít bắc kỳ, vẫn chủ trương lấy chủ nghĩa Mác lê và tư tưởng Hồ Chí Minh làm ý thức hệ nền tảng, tiếp tục hô hào nó, mục đích là giành quyền lãnh đạo đất nước.

    "Lý luận" cái gì nữa, chỉ có "ngụy biện". Tâm lý "phe chiến thắng" có quyền áp đặt, thì tâm lý đó là sự cố chấp và ngang ngược. Đến mức "nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong".

    Trên quan điểm “bắc kỳ biết lý luận” của ông Trọng thì đảng cộng sản là đảng của người bắc kỳ, của những người cố chấp, ngang ngược và giỏi về ngụy biện.

    Một lời nói cũng thể hiện sự kỳ thị sâu sắc, mà thực ra đó là một lời nguyền rủa, khinh bỉ dân nam kỳ. Nó được thốt ra từ của miệng ông thủ tướng Phạm Văn Đồng, trong một cuộc họp báo quốc tế sau 75. Ông này cho rằng những người vượt biên là bọn "tàn dư Mỹ ngụy, đỉ điếm, cặn bã xã hội".

    Sau 75 chỉ những người nam kỳ (dưới vĩ tuyến 17) mới vượt biên. Những người đó là "đỉ điếm, cặn bã xã hội" thật hay sao? Nhưng chỉ không lâu sau đó, chính những "cặn bã xã hội" đó, trở thành những bậc "cứu tinh" cứu đảng trong lúc chế độ lung lay, sắp sụp đổ vì cạn tiền. Họ trở thành những "khúc ruột ngàn dặm", gởi ngoại tệ về đất nước.

    Hệ quả của tâm lý kiêu ngạo, kẻ chiến thắng có quyền áp đặt, không mấy chốc, từ văn hóa cho tới trật tự xã hội miền nam được "mặc đồng phục" y chang như miền bắc. Văn hóa VN vốn nghèo nàn, nay nhìn lại không còn gì nguyên vẹn, gọi là tốt đẹp.

    Thử nói về ngôn ngữ.

    Chữ Việt hôm nay, gọi là chữ "quốc ngữ", thực ra là một thứ chữ vay mượn từ Alexandre de Rhodes - một linh mục Pháp, dùng để "ghi" lại cách phát âm của người Việt. Tự điển Việt Nam là tự điển "quốc âm tự vị", tức ghi lại (thành chữ) cách phát âm. Vì vậy chữ Việt rất đa dạng và phong phú. Mỗi miền ngoài cách phát âm khác nhau, còn có những phương ngữ riêng, chỉ sử dụng ở miền đó.

    Thế nhưng, từ bao giờ cách phát âm của dân bắc kỳ là "tiêu chuẩn" cho cả nước ?

    Vụ lùm xùm về chữ "vòng xuyến" thay cho chữ "bùng binh" gần đây là điển hình cho cách mặc đồng phục cho tiếng Việt.
    Từ "bùng binh", gốc tiếng Nôm (tức tiếng Việt nguyên thủy "bung, bùng, bụng"), có nghĩa là nơi "phình ra". Từ này được sử dụng ở miền nam từ lâu, chỉ những nơi ngả tư, ngả năm... đông đúc xe cộ lưu thông. Thời Pháp, gọi đó là "rond point", dịch đúng là "điểm tròn", dịch nghĩa là "vòng xoay". Từ "vòng xuyến" không có trong tự điển (để chỉ "roundabout"). Đây là thứ trang sức để đeo tay. Không biết từ khi nào được sử dụng để chỉ cho "xòng xoay" ở ngoài Hà Nội. Vấn đề là ngoài bắc muốn xài từ này thì cứ việc xài, không ai có ý kiến. Người ta phản đối là từ này áp đặt cho miền nam. Thí dụ khác, tùy theo miền, cách phát âm các từ sau đây khác nhau: chính-chánh, nhứt-nhất, sơn-san, trường-tràng, thái-thể, tông-tôn, vũ-võ, huỳnh-hoàng...

    Cách viết nào đúng ?

    Trước 75 ở miền nam, cả hai cách viết điều đúng, vì có cùng một ý nghĩa. Bởi vì "chữ viết", tức chữ quốc ngữ, chỉ là chữ "ghi âm" mà thôi. Dân mỗi miền có cách phát âm khác nhau. Nếu nhìn nhận nhau là "đồng bào" thì dân miền nào cũng có tư cách như nhau, đáng được tôn trọng như nhau. Vậy tại sao lại sửa "Tân sơn nhứt" thành "Tân sơn nhất" ? Từ bao giờ cách phát âm bắc kỳ được chọn làm "tiêu chuẩn" cho tiếng Việt ?

    Cách viết "Tân sơn nhất" sai tới hai lần. "Tân sơn nhứt" là tên địa danh, tức danh từ riêng. Lý do gì anh đổi tên của người ta? Cái sai thứ hai là áp đặt cách phát âm bắc kỳ trong khi chưa có sự chuẩn thuận của toàn dân.

    Không có chính sách nào hữu hiệu để chia rẽ dân tộc bằng cách xóa bỏ căn cước, chia rẻ vùng miền, thiên vị vùng miền, hay áp đặt văn hóa của miền này cho miền khác hết cả.