Dù không thích truyện ngôn tình, bạn vẫn cần phản đối lệnh cấm xuất bản này

    Dù không thích truyện ngôn tình, bạn vẫn cần phản đối lệnh cấm xuất bản này

    Nhiều bạn tỏ vẻ đồng tình với lệnh cấm xuất bản truyện ngôn tình với cùng những lý do đưa ra bởi Cục Xuất bản như 'vô bổ, xàm xí, ngược với thuần phong mỹ tục'; nhưng ở chiều ngược lại, mình thử đưa ra vài lý do vì sao các bạn cần phản đối lệnh cấm này:

    1, Vì ai cũng muốn sự khác biệt của mình được người khác tôn trọng.

    Xã hội văn minh đòi hỏi chúng ta chung sống với nhiều thứ mà chúng ta không thích, thậm chí rất ghét; để đổi lại, những điều khác biệt mà ai trong chúng ta đều có ít nhiều sẽ nhận được sự tôn trọng từ người khác, ngay cả khi có thể họ cũng không ưa chúng đi chăng nữa. Bạn có thể thấy ngôn tình vô bổ, xàm xí nhưng có người lại thấy nó hữu ích và tìm ra ý nghĩa hay ho nào đó cho đời họ; hà cớ gì lại ủng hộ việc cấm đoán nó, trong khi có một lựa chọn đơn giản hơn rất nhiều là không thích thì không mua và để mặc người khác quyền được đọc những gì mà họ muốn. Thử hình dung, nếu bạn ghét ngôn tình nhưng lại rất yêu thơ, và nay vì một lý do nào đó chính phủ ra một lệnh cấm xuất bản thơ, nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt từ các fan ngôn tình, cũng lấy lý do 'thơ thật quá vô bổ'? Chúng ta sẽ chẳng còn gì để đọc nếu mọi thứ diễn ra theo chiều hướng như thế.

    Đó là chưa nói đến việc ngay cả khi ngôn tình có thực sự vô bổ, xàm xí đi chăng nữa thì vì thời gian của mỗi người là tài sản riêng của người đó, họ phải có toàn quyền sử dụng nó, ngay cả khi cho những việc vô bổ, xàm xí, miễn là chẳng làm hại ai, giống như chính bạn trong đời cũng từng mất thời gian lúc này lúc khác cho những việc vô bổ, xàm xí vậy. Quyền được làm điều vô bổ không hề kém địa vị so với quyền làm điều hữu ích vì nó thuộc về tự do cá nhân; cũng vậy, chúng ta đều không muốn bị chất vấn về cách sử dụng thời gian của bản thân, vậy cũng nên ngừng chất vấn người khác về cách họ dùng thời gian như thế nào, trừ khi nó gây hại cho một ai đó một cách rõ ràng.

    2, Vì không ai được quyền đứng cao hơn bạn để quyết định bạn được đọc gì và không được đọc gì.

    Bản chất của lệnh cấm này là một nhóm nhỏ trong Cục Xuất bản nghĩ rằng họ có quyền quyết định thay cho hàng chục triệu người khác, trong đó có bạn, về việc được phép đọc gì và không đọc gì. Chẳng khác nào họ coi bạn là trẻ con nên bị buộc phải tránh xa những quyển sách mà họ tin là không tốt cho nhận thức của bạn. Điều này thật kỳ quặc vì bạn và họ đều trên 18 tuổi, trước pháp luật đều bình đẳng như nhau và đều được coi là trưởng thành ít nhất trên phương diện pháp lý, sao họ lại nghĩ rằng nhận thức của bạn sẽ bị lung lạc bởi một quyển sách, trong khi họ lại không sao khi đọc chính quyển sách ấy trong quá trình thẩm định. Có một hàm ý kiêu ngạo sâu xa trong lối nghĩ này, khi họ tin rằng họ sáng suốt, chín chắn, vững vàng hơn bạn nên vẫn có thể đọc những quyển sách ấy, còn bạn chỉ là thứ trẻ con cần được dẫn dắt, dù rằng năng lực pháp lý của cả hai là như nhau.

    3, Vì bạn không muốn tạo cơ hội cho tham nhũng.

    Dễ nhận ra lệnh cấm này rất mơ hồ. Thế nào là truyện ngôn tình? Tiêu chí nào để xác định một tiểu thuyết là ngôn tình? Trong quản lý nhà nước, có một hiện tượng có thể bạn nên lưu ý là: tầm gửi vào một quy định mơ hồ luôn là một dây tham nhũng. Thị trường giấy phép xuất bản sau lệnh cấm này sẽ sôi động hơn trước rất nhiều và chi phí lót tay cho một giấy phép sẽ tăng lên, đặc biệt là đối với sách ngôn tình - nay sẽ được giới thiệu dưới tên một thể loại khác, tiểu thuyết tâm lý học trò chẳng hạn. Do đó, lệnh cấm này chỉ là một biểu hiện nữa của sự cộng sinh giữa chế độ kiểm duyệt và đầu óc làm tiền của cán bộ kiểm duyệt. Nó cũng cho thấy Cục Xuất bản nắm bắt thị trường rất tốt khi nhắm trúng ngay con mồi để ra tay là các công ty sách chuyên mảng ngôn tình vốn đang ăn nên làm ra nhất trong ngành xuất bản hiện nay. Bởi vậy, ủng hộ lệnh cấm này là gián tiếp đứng về phía cán bộ kiểm duyệt thu lợi bất chính, thông qua vỏ bọc là màn lên gân về vấn đề tư tưởng.

    Vài điều từ một người cũng không thích ngôn tình nhưng yêu quyền tự do biểu đạt hơn. Hi vọng góp một góc nhìn để các bạn cân nhắc thêm.

    PS: Có bạn sẽ băn khoăn là thực sự có những sách mô tả chuyện bạo lực hay tình dục không phù hợp với trẻ em, có thể gây hại cho chúng. Băn khoăn ấy đúng vì trẻ em được coi là vị thành niên và cần bị hạn chế tiếp cận một số văn hoá phẩm bạo lực hoặc tình dục. Song vẫn có lý do gì để cấm việc xuất bản trong khi hoàn toàn có thể làm như các nước là dán nhãn độ tuổi - điều cũng mới được áp dụng trong việc phát hành phim ở Việt Nam.