Cơ chế nào có thể bảo vệ người dân trước quyền lực của giới cầm quyền?

    Khuyết Danh

    Nơi lưu trữ những bài viết giá trị của các tác giả khuyết danh hoặc chưa tham gia hội Nhà Báo Tự Do.

    Cơ chế nào có thể bảo vệ người dân trước quyền lực của giới cầm quyền?

    Nền Văn Minh Nhân Loại phát triển song hành với quá trình "Chuyên Môn Hóa".

    Thời hồng hoang mông muội, một người vừa phải tự kiếm ăn, vừa phải tự lo mặc, vừa phải tự làm lấy các loại dụng cụ ... vv ...

    Dần dần, một người chuyên về săn bắt, nuôi trồng có thể đem thực phẩm đổi lấy quần áo từ người chuyên về dệt may, đổi lấy giáo mác cung tên cuốc cày từ người chuyên về rèn đúc, đổi lấy bình lọ ấm chén từ người chuyên về gốm sứ ... vv ..., và ngược lại.

    Rồi con người lại phát minh ra tiền, để chuyển việc trao đổi trực tiếp bằng hàng hóa thành trao đổi gián tiếp thông qua một đại lượng trao đổi ngang giá, giúp cho việc trao đổi trở nên dễ dàng thuận tiện hơn, thành việc mua bán ...

    Nền Văn Minh Nhân Loại phát triển ngày càng cao thì sự "Chuyên Môn Hóa" cũng ngày càng cao. Một người có thể dùng khả năng chuyên môn của mình làm việc để kiếm ra tiền, rồi dùng tiền để mua lấy các hàng hóa, dịch vụ từ những người có khả năng chuyên môn khác, và ngược lại ...

    Công Dân trong một xã hội phát triển không cần phải tự bảo vệ mình theo kiểu "mắt đền mắt, răng đền răng ..." thời Cựu Ước, mà có thể dùng khả năng chuyên môn của mình làm việc để kiếm ra tiền, rồi dùng tiền đóng thuế để mua lấy dịch vụ Bảo Vệ từ Nhà Nước, và Nhà Nước là một nhóm người có khả năng chuyên môn là lập ra và thi hành Pháp Luật để Bảo Vệ Công Dân.

    Dù trong một xã hội có mặt bằng Dân Trí cao, thì những Công Dân bình thường cũng không thể am hiểu Pháp Luật bằng Luật Sư và những người làm việc trong các ngành Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp ... Cho nên, ở các xã hội phát triển, người ta mới luật hóa "Quyền Im Lặng” của nghi can, nghi can được quyền im lặng cho đến khi Luật Sư bảo vệ quyền lợi của họ có mặt.

    Một Công Dân bình thường, khi trở thành nghi can, do không thể am hiểu Pháp Luật bằng Cảnh Sát ( Hành Pháp ), Quan Tòa ( Tư Pháp ), nên hoàn toàn có thể bị đuối lý, hay bị mớm cung, rơi vào những cái bẫy do những người am hiểu Pháp Luật hơn này giăng ra, đó là một cuộc đấu không cân sức và bất bình đẳng. Do đó, Công Dân được quyền dùng tiền - có được từ khả năng chuyên môn của mình - để mua lấy dịch vụ Pháp Lý từ Luật Sư - người có khả năng chuyên môn về Pháp Luật - để tranh đấu cho quyền lợi của mình một cách cân sức và bình đẳng.

    Cho nên, nếu có Nghị Viên ( Lập Pháp ), Cảnh Sát ( Hành Pháp ), Quan Tòa ( Tư Pháp ) nào muốn bác bỏ việc luật hóa "Quyền Im Lặng” của nghi can, tránh né việc phải tranh biện với Luật Sư một cách cân sức và bình đẳng "do lo ngại gây 'xung đột' với hoạt động của cơ quan điều tra", thì xin thưa : Nghị Viên, Cảnh Sát, Quan Tòa đó hoàn toàn chưa có đủ khả năng chuyên môn về Pháp Luật để làm việc kiếm ra tiền, rồi dùng tiền để mua lấy cơm ăn, áo mặc, nhà cửa, xe cộ ... từ những Công Dân có khả năng chuyên môn về cơm ăn, áo mặc, nhà cửa, xe cộ ...

    Những Nghị Viên, Cảnh Sát, Quan Tòa đó là những kẻ :

    • Bất tài : vô Nhà Nước chẳng qua là do "đảng cử nhưng dân chẳng bầu" mà vẫn được đắc cử một cách không cân sức và bất bình đẳng ;

    • Ngu dốt : chỉ biết gây bè kết cánh, lợi dụng quyền thế để bòn rút kiếm chác một cách không cân sức và bất bình đẳng ;

    • Hèn hạ : không dám tranh biện với các Luật Sư trên bình diện Pháp Lý một cách cân sức và bình đẳng ;

    Thay lời kết, luật sư, học giả Nguyễn Trần Bạt có nói câu này :

    “Trong một xã hội mà nhà chính trị không đủ năng lực để đối thoại với người đối lập với mình về mặt hiểu biết thì rất khó để xã hội ấy trở thành một xã hội phát triển”.