Từ bệnh nhân chết trong phòng cấp cứu đến câu hỏi dành cho quan chức Đà Nẵng

    Từ bệnh nhân chết trong phòng cấp cứu đến câu hỏi dành cho quan chức Đà Nẵng

    Tâm sự thật buồn của một người con trai đã phải bất lực nhìn mẹ của mình ra đi sau 58 ngày điều trị ở phòng cấp cứu, khoa hô hấp Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, nơi mà thay vì các bệnh nhân được cách ly thì đã phải chen chúc 2 người/giường. Người con này tin rằng, nếu điều kiện phòng ốc bệnh viện tốt hơn, mẹ anh ấy đã có một cơ hội.

    Đáng ngậm ngùi hơn khi tâm sự này lại được gửi đến Bí thư Xuân Anh như một lời cầu mong sự lưu tâm đến hệ thống y tế nước nhà. Đáng ngậm ngùi là bởi lẽ đã từ khá lâu rồi những vị Bí thư, Chủ tịch của đất nước này đâu còn là khách hàng của hệ thống y tế trong nước nữa; khi có bệnh họ sang thẳng các quốc gia tiên tiến, xa thì là Mỹ, Pháp, gần thì Nhật, Sing. Còn gì trớ trêu hơn khi những người luôn tuyên bố đại diện cho nhân dân cần lao thường xuyên tìm đến các bệnh viện hàng đầu thế giới ở các nước tư bản với chi phí có thể tới cả triệu đô, để mặc nhân dân cần lao chen chúc trong các nhà thương quốc nội, nơi mãi vẫn chưa đạt tiêu chuẩn 1 người bệnh/1 giường. Nhưng có bao giờ người dân chúng ta nghĩ rằng chính trong thái độ cầu khẩn sự lưu tâm từ quan chức của chúng ta có mầm mống của cái bi kịch mà chúng ta đang gặp phải? Có bao giờ chúng ta tự hỏi, nếu chúng ta có một tinh thần công dân cao hơn, một thái độ quyết liệt hơn với quan quyền, chúng ta đã có thể cải thiện được tình hình, và trong trường hợp này, mang đến cho người thân của chúng ta một cơ hội được sống?

    Hãy thử nghĩ đến một ví dụ nhỏ sau: Nếu bạn là công dân Đà Nẵng, có bao giờ bạn tự hỏi nhiều khu đất vàng của thành phố mà bạn đã từng đi ngang qua (làng châu Âu, đảo Xanh, DHC, Novotel, nhà hàng trên sông trước Novotel, đất ven biển...) nếu được bán đấu giá công khai thay vì giao kín kẽ cho các doanh nghiệp có thể giúp tăng thêm được bao nhiêu ngân sách, để rồi sau đó chi tiêu cho y tế nói riêng và phúc lợi xã hội có thể tăng thêm? Có bao giờ bạn đặt câu hỏi vì sao lãnh đạo thành phố không thể nâng chi tiêu ngân sách cho bệnh viện, song vẫn có thể tự tin theo đuổi những dự án tiềm ẩn nhiều lãng phí như hầm vượt sông?

    Khi chúng ta, vì lý do nào đó, vẫn chưa từng nghĩ đến những câu hỏi này cũng như chưa từng có bất kỳ những hành động nào để đòi hỏi chính quyền thành phố phải phụng sự chúng ta tốt hơn - tương xứng với tiền thuế mà chúng ta đóng góp, thì dù đau lòng nhưng vẫn xin được nói thẳng: Chúng ta đang dự phần tạo ra những bi kịch mà chúng ta và người thân chúng ta đã, đang và sẽ gánh chịu.

    Cuối cùng, đã là công dân thì mong mọi người đừng quên điều mà người nắm quyền nào cũng muốn chúng ta quên:
    "Chính phủ là công cụ - Hãy tích cực đòi hỏi."